Tình Yêu Sinh Viên Kiêu Ngạo


Chương 2

Nhìn gương mặt nghiêng nghiêng xinh đẹp của cậu ta, tôi không tự chủ được nuốt nước bọt.

Chuyện gì thế này? Rõ ràng là tôi muốn bao nuôi cậu ta, sao lại có cảm giác tôi mới là lính mới, còn cậu ta mới là lão làng nắm mọi thứ trong tay?

Tôi hắng giọng, hơi nghiêng người về phía trước:

“Chu Tích Ngôn, cậu biết ký hợp đồng này thì phải làm gì chứ?”

Chu Tích Ngôn ngẩng đầu, giọng điệu nghiêm túc:

“Biết chứ.”

Cậu ta nói như lẽ đương nhiên:

“Hôn anh, chạm vào anh, ôm anh, phục vụ anh, làm anh thoải mái trên giường, có mặt bất cứ khi nào anh gọi, giữ lòng trung thành và cung cấp giá trị thể xác lẫn tinh thần khi anh cần…”

“Dừng dừng dừng!” Tôi bị sự thẳng thắn của cậu ta làm cho đỏ mặt. “Cậu biết là được rồi.”

“Xong rồi, anh. Điều khoản không có vấn đề, chỉ là về việc đảm bảo thời gian thăm bà ngoại mỗi tháng, tôi hy vọng có thể ghi rõ vào hợp đồng và được ưu tiên thực hiện.”

Tôi gật đầu: “Được, nên thế.”

Vậy là ký tên đóng dấu, Chu Tích Ngôn chính thức trở thành tình nhân danh chính ngôn thuận của tôi.

Tôi dẫn Chu Tích Ngôn đi gặp chuyên gia hàng đầu, xác định phác đồ điều trị mới hiệu quả hơn cho bà ngoại cậu ta.

Cậu ta ít nói, chỉ khi bác sĩ hỏi mới cẩn thận trả lời vài câu, ngồi ngay ngắn như một học sinh chăm chỉ nghe giảng.

Tôi bật cười, bất ngờ thấy cậu ta có chút đáng yêu.

Trong lòng tôi rất rõ, Chu Tích Ngôn rất xuất sắc. Nếu không vì những gánh nặng đè lên vai, chưa chắc tôi đã có cơ hội có được cậu ta.

Cuối tuần, tôi đang cuộn tròn trong chăn mềm, say sưa ngủ nướng.

Tiếng chuông cửa vang lên từng hồi, cách quãng đều đặn, kiên nhẫn lạ thường.

Tôi vốn cáu kỉnh khi bị đánh thức, tóc tai rối bù, sát khí đằng đằng bước xuống lầu, giật mạnh cửa ra—

Chu Tích Ngôn đứng lặng lẽ ngoài cửa, kéo theo một chiếc vali nhỏ.

Ánh nắng dường như đặc biệt ưu ái cậu, phủ lên người cậu một lớp ánh sáng dịu dàng, đẹp đến mức không thể tả nổi.

Thấy sắc mặt tôi không mấy vui vẻ, cậu khẽ mím môi rồi ngoan ngoãn gọi một tiếng:

“Anh, em đến làm việc đây.”

Tức thì, cơn giận của tôi tan biến: “Ờ.”

Đầu óc vẫn chưa tỉnh táo hẳn, nhưng cơ thể đã tự động nghiêng người, nhường đường cho cậu bước vào.

Rồi, trước ánh mắt sững sờ của tôi, cậu đưa tay bắt đầu cởi áo ngoài.

Cơ ngực căng đầy, cơ bụng săn chắc, đường nhân ngư rõ nét ẩn hiện nơi mép quần.

Tôi tỉnh hẳn, mũi hơi nóng lên.

Giọng lắp bắp:

“Không… không phải chứ, cưng ơi, sáng sớm thế này… làm việc cũng đâu cần gấp vậy.”

Cậu ngừng động tác, ngơ ngác nhìn tôi, rồi cúi xuống lôi từ vali ra—

Một chiếc tạp dề in hình gấu con.

Cậu mặc vào gọn gàng, buộc dây, che đi khung cảnh khiến tôi máu dồn lên não.

“Tối qua em học một chút, một người tình nhỏ đủ tư cách khi chuẩn bị bữa sáng yêu thương cho kim chủ đều mặc thế này.”

Tôi: “…”

Nhìn đường cong cơ bắp lưng bị dây tạp dề siết chặt, tôi suýt nghẹn thở.

“Cậu…” Tôi ngắc ngứ hồi lâu, cuối cùng thốt ra một câu chân thành, “Cậu thật sự ham học hỏi, đúng là có tố chất nghề nghiệp.”

Cậu gật đầu, đón nhận lời khen của tôi không chút khách sáo, rồi quay người bước vào bếp:

“Anh, trợ lý Lưu bảo anh hay bỏ bữa sáng, thói quen này không tốt đâu. Em nấu ăn khá ổn, để em nấu mì cho anh nhé.”

Cậu thuần thục đun nước, rửa rau, thái hành lá.

Tôi qua loa sửa soạn bản thân, dựa vào khung cửa bếp, ánh mắt dán chặt vào cậu, không rời nổi.

Chậc, cái eo đó, đôi chân đó, cặp mông căng tròn…

Đang mải mê ngắm, Chu Tích Ngôn bất ngờ tắt bếp, quay lại, bắt gặp ánh mắt tôi chưa kịp thu về.


Chương 3

Vành tai cậu ửng hồng, ngập ngừng nói:

“Anh, muốn sờ thử không?”

Tôi: “… Hả?”

Cậu kiên nhẫn lặp lại:

“Anh nhìn lâu lắm rồi, có thể sờ mà. Cảm giác chắc cũng không tệ, đây là quyền lợi chính đáng của anh.”

Như sợ tôi chê, cậu bổ sung:

“Trước khi đến em đã tắm rồi.”

Tôi bị cái “tố chất nghề nghiệp” thẳng thắn quá mức của cậu làm cho choáng váng.

Chẳng lẽ không phải tôi, kim chủ này, nên chủ động trêu chọc, còn cậu thì nửa đẩy nửa đón sao? Sao giờ lại đảo ngược vai vế thế này?

Còn phải để cậu dạy tôi cách làm kim chủ sao?

Tôi cũng chẳng giữ kẽ, thong thả bước tới, vòng tay qua eo cậu, như mở quà, tháo nút thắt bướm của tạp dề.

Cảm giác săn chắc, đàn hồi khiến tôi thầm gào lên trong lòng.

Sờ vài cái, bóp vài cái — chậc, cảm giác này, tuyệt thật.

Chu Tích Ngôn khẽ cứng người, nắm lấy bàn tay đang nghịch ngợm của tôi, cúi đầu, môi mềm nhẹ nhàng in một nụ hôn lên đầu ngón tay tôi.

Tôi như bị điện giật, nửa người tê dại.

“Cậu học lớp đào tạo người tình nhỏ à? Sao mà rành thế.”

Cậu lắc đầu: “Không, chỉ muốn anh thích em thôi.”

Ai chịu nổi câu này chứ.

Đứng gần quá, có gì đó cọ vào tôi.

Tôi sốc đến mức liếc xuống — không hổ là thanh niên trai tráng đầy sức sống.

Chu Tích Ngôn lập tức khép chân, hơi ngượng ngùng che lại, giọng nhỏ xíu:

“Xin lỗi anh, em không khống chế được.”

Còn ăn mì gì nữa.

Tôi nuốt khan, thở hổn hển:

“Xin lỗi gì chứ, lại đây.”

Nửa kéo nửa đẩy, tôi lôi cậu lên phòng ngủ trên lầu.

Cậu ngoan ngoãn đi theo, bước chân hơi lộn xộn, hơi thở rõ ràng nặng nề hơn.

“Không ăn mì nữa hả anh?”

“Xong việc chính trước đã.”

Cậu đè tôi xuống giường, cả hai đều có chút mất kiểm soát.

Chu Tích Ngôn luồn tay vào áo tôi, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng truyền đến.

Cậu kề sát, mang theo hơi thở trong trẻo dễ chịu, định hôn lên môi tôi.

Tôi theo phản xạ né mặt đi.

Tôi từng có vài người tình, lên giường thì được, nhưng chưa bao giờ hôn môi.

Tôi luôn cảm thấy môi chạm môi là chuyện còn thân mật hơn cả cơ thể quấn quýt.

Động tác của Chu Tích Ngôn khựng lại, dường như hiểu ra điều gì, không cố tiến tới môi tôi nữa.

Cậu chỉ lặng lẽ đem đôi môi nóng bỏng và những cái cắn mút tỉ mỉ trượt xuống dưới.

Tôi bị cậu làm cho tim run rẩy, hơi thở rối loạn, không kìm được mà luồn tay vào mái tóc đen mềm mại của cậu.

“Chu Tích Ngôn…” Tôi khàn giọng gọi tên cậu, hơi chịu không nổi kiểu trêu chọc chậm rãi như dao cùn cắt thịt này.

Cậu ngẩng đầu, trong mắt còn vương chút dục vọng chưa tan, nhìn tôi, giọng trầm trầm:

“Anh, chỗ này cũng không được hôn sao?”

Tôi vỗ nhẹ vào mông cậu, giành lại quyền chủ động:

“Được rồi, cậu nằm xuống đi.”

Cậu không nhúc nhích.

Đôi mắt cún con ngây thơ ấy phủ một lớp sương mù, nhìn tôi đầy khao khát nhưng ngập ngừng.

Cậu cọ vào tôi một cái, tôi vô thức liếc xuống, kinh ngạc đến trợn tròn mắt.

Trước cậu bảo “đại thụ treo ớt”, nếu thứ này mà là ớt…

Chu Tích Ngôn vội vàng ôm chặt tôi, vùi khuôn mặt nóng bừng vào hõm cổ tôi:

“Anh, để em làm được không? Em xin anh.”

Tôi lắp bắp: “Sao mà được!? Anh chưa bao giờ…”

Cậu nhăn mũi, trông tủi thân thấy rõ: “Em học cả đêm qua rồi, lý thuyết vững lắm, để em thực hành chút được không?”

Cậu ngẩng mặt, giọng nũng nịu: “Nhường em đi, anh, em xin anh mà.”

Nói xong, cậu lại kề sát, từng chút từng chút hôn lên má, lên cằm tôi, dáng vẻ lấy lòng rõ mồn một.

Tôi thật sự chịu không nổi kiểu này.

Chu Tích Ngôn như nắm trúng điểm yếu của tôi, tiếp tục thì thầm bên tai, giọng mềm đến mức phạm quy:

“Em sẽ nhẹ nhàng, để anh thật thoải mái, anh ơi.”

Tôi gần như phát điên, nhắm chặt mắt, cảm giác bản thân đúng kiểu hôn quân bị mỹ sắc làm cho lú.