Tình Yêu Sinh Viên Kiêu Ngạo


Chương 6

Phía sau còn vẽ một trái tim xiêu vẹo.

Hai chữ nhẹ nhàng mà đủ làm tôi ngẩn người.

Cầm tờ giấy ngồi trong văn phòng, cây bút trong tay tôi xoay tít.

Hạ Tầm đẩy cửa bước vào, thấy tôi chau mày chăm chú nghiên cứu gì đó.

“Ôi, Thẩm tổng sao thế? Tương tư à?” — vẫn cái giọng cà khịa quen thuộc.

Tôi liếc nó, không đáp.

Hạ Tầm ghé sát, cười đểu:

“Đừng giả vờ. Tôi với cậu từ trong bụng mẹ đã quen, tôi còn không biết cậu sao. Có phải đang nhớ người tình nhỏ nhà cậu không.”

Thấy tờ giấy trong tay tôi, nó lập tức giở giọng mỉa mai:

“Ôi chao, yêu anh~ Tôi nói này, cậu bao nuôi mà sao giống yêu đương thế, còn tương tư ngày đêm nữa?”

“Yêu đương gì? Tương tư cái gì mà tương tư?” Tôi ném bút về phía nó, mặt hơi nóng. “Nói linh tinh.”

Hạ Tầm chép miệng, chuyển sang nói chuyện công việc.

Tôi cố ép mình tập trung xử lý việc, nhưng trong đầu cứ lởn vởn bóng lưng Chu Tích Ngôn buộc tạp dề bận rộn trong bếp, ánh mắt lấp lánh chờ tôi khen, và cả vẻ mặt mê đắm khi cậu cố gắng lấy lòng tôi.

Xong đời.

Tôi ngả người ra ghế, nhìn trần nhà.

Hình như… không chỉ là hơi nhớ cậu.

Mà là nhớ thấy mồ.

Cảm giác nhớ nhung này khiến tôi đứng ngồi không yên.

Thẩm Mộ Lễ tôi từ bao giờ lại trở nên lằng nhằng thế này?

Chắc chắn là Chu Tích Ngôn bỏ bùa tôi rồi.

Tôi vớ điện thoại, nhắn cho trợ lý Lưu:

【Tìm xem hôm nay Chu Tích Ngôn thi đấu ở đâu?】

Nhận được địa chỉ, tôi cầm chìa khóa xe lao ra ngoài.

Vừa đi vừa nghĩ — kim chủ đi xem người tình nhỏ một chút… hợp lý mà nhỉ?

Địa điểm thi đấu là một trung tâm sáng tạo khoa học, người qua lại khá đông.

Tôi đeo kính râm, dựa vào cột ở góc, rất nhanh đã tìm thấy Chu Tích Ngôn — cậu luôn nổi bật như vậy.

Cậu mặc vest chỉnh tề, đứng trước bàn thuyết trình, phía sau là màn hình lớn.

Cậu bình tĩnh trình bày ý tưởng thiết kế game, ánh mắt tập trung, thần thái tự tin, cả người như phát sáng.

Khuôn mặt đẹp trai toát ra khí chất mà trước giờ tôi chưa từng thấy.

Rất gợi cảm. Rất mê hoặc.

Tôi khoanh tay nhìn đến ngẩn người.

Cho đến khi cậu kết thúc phần trình bày, dưới khán đài vang lên tiếng vỗ tay. Nhóm của cậu phấn khích vây lại ăn mừng.

Một cô gái tóc dài, khí chất nổi bật, mặt đỏ bừng đưa cho Chu Tích Ngôn một chai nước, ánh mắt đầy vẻ say mê.

Chu Tích Ngôn ngẩn ra, nhưng vẫn lịch sự nhận lấy.

Tôi bỗng thấy hơi khó chịu, dù chuyện này chẳng có gì to tát.

Rồi nghe Chu Tích Ngôn nói với cô gái đó, cũng là với cả nhóm: “Cảm ơn mọi người, thời gian này vất vả rồi. Tiệc mừng công tôi bao, mọi người cứ thoải mái ăn.”

Cậu dừng một chút, nở nụ cười hơi ngượng nhưng ngọt ngào, bổ sung: “Tôi thì không đi ăn đâu, tôi phải về sớm, ở nhà… người ở nhà đợi tôi nấu cơm, đói là sẽ không vui.”

Cả nhóm lập tức trêu chọc: “Oa! Tích Ngôn, giấu kỹ thật! Là ai thế? Bao giờ dẫn ra cho bọn này gặp!”

Chu Tích Ngôn chỉ cười, ánh mắt dịu dàng, không đáp.

Người ở nhà.

Cơn khó chịu trong lòng tôi tan biến ngay tức khắc, tâm trạng bỗng tốt hẳn, tôi không qua làm phiền cậu, xoay người rời khỏi hội trường.

Tối đó, Chu Tích Ngôn về sớm hơn bình thường.

Khi tôi bước vào, cậu đang buộc chiếc tạp dề in hình cáo nhỏ mới mua, bận rộn trong bếp, mùi cá chua ngọt bay ra thơm nức.

“Anh, anh về rồi!”

“Ừ.” Tôi lười biếng đáp.

Cậu buông muôi, chạy ù tới ôm chặt: “Nhớ anh quá, anh ơi.”

Rồi cậu cầm lấy túi của tôi, nắm tay tôi, lập tức cau mày.

“Tay sao lạnh thế này?”

Cậu nhíu mày, nhét tay tôi vào ngực cậu, dùng nhiệt cơ thể sưởi ấm.

“Anh, anh lại tham mát mặc ít đồ đúng không? Sáng em chuẩn bị áo khoác cho anh rồi mà?”

Cậu lải nhải liên tục.

Tôi nhìn khuôn mặt cậu ửng hồng vì hơi nóng, nghe tiếng sôi sùng sục trong bếp, cảm nhận hơi ấm từ lồng ngực cậu.