Chương 5
Thằng bạn thân này đúng là cái miệng không biết lựa lời. Vừa vào đã nhìn chằm chằm Chu Tích Ngôn một hồi lâu.
Như chịu hết nổi, nó khoác vai tôi nói:
“Không phải chứ, Thẩm Mộ Lễ, lại đổi người nữa? Cậu đâu phải bao nuôi người tình, cậu rõ ràng đang làm từ thiện báo đáp xã hội.”
“Mỗi người tình đến tay không, đi thì mang theo nhà trước nhà sau, biệt thự ven biển, căn hộ trung tâm thành phố.”
Tôi gạt tay nó ra, chẳng thèm để ý:
“Tôi thích thì tôi làm, chuyện nhỏ.”
Hạ Tầm chép miệng lắc đầu:
“Cậu đúng là Bồ Tát cắt thịt nuôi chim ưng! Không thể yêu đương đàng hoàng được à, cứ phải vung tiền chơi trò bao nuôi.”
Tôi liếc nó:
“Cậu thì yêu đương rồi đấy, kết quả ra sao? Cậu với thằng anh kế từ nhỏ đánh nhau suốt, cậu còn chẳng đánh lại, ba ngày hai bữa chạy sang chỗ tôi.”
“Yêu nhau mà cãi cái là đấm đá, yêu hay biểu diễn võ thuật? Tôi đây gọi là bỏ tiền mua yên tĩnh, đôi bên cùng có lợi, hiểu không?”
Hạ Tầm bị chọc trúng chỗ đau, nhảy dựng:
“Còn hơn cái cảnh thịnh vượng giả tạo của cậu! Ít nhất tôi với anh ấy là thật, đau là thật, vui cũng thật, yêu cũng thật.”
Nó tự làm mình tức xì khói, bực bội kết luận:
“Nói thẳng ra, cậu vẫn bị cái thằng Tần Thiếu Vũ chết tiệt đó ám ảnh tâm lý.”
Tôi cau mày, không vui:
“Nhắc nó làm gì?”
Hạ Tầm lầm bầm:
“Cũng không phải tôi muốn nhắc, mặt thằng người tình của cậu…”
Tôi mất kiên nhẫn:
“Gì? To tiếng lên, muỗi kêu à?”
Nó giang tay:
“Không có gì, không có gì, cậu bận đi, đại thiện nhân.”
Chu Tích Ngôn tuyệt đối là một người tình nhỏ hoàn hảo.
Mọi mặt trong ngoài đều khiến tôi thoải mái dễ chịu.
Nếu phải moi khuyết điểm… thì là cậu quá tận tâm với “sự nghiệp”.
Từ khi tôi bảo cậu nghỉ làm thêm, ngoài việc chăm sóc tôi và chạy bệnh viện, thời gian còn lại cậu dồn hết vào dự án game.
Cậu với mấy người bạn cùng lớp lập đội thi, bận đến mức chân không chạm đất.
Tối đó tôi tăng ca về, cậu vừa hay chuẩn bị ra ngoài bàn tiến độ.
Đứng ở cửa, cậu vừa mang giày vừa dặn dò liên hồi:
“Anh, cơm em làm xong rồi, nhớ ăn cho đàng hoàng. Quần áo bẩn bỏ vào giỏ, đừng vừa đi vừa cởi. Sáng nay em nghe anh ho khan, em pha thuốc rồi. Mấy ngày này đi tiếp khách đừng uống rượu. Không cần đợi em, anh ngủ trước đi…”
Thấy cậu lải nhải mãi, tôi uể oải vẫy tay cắt ngang:
“Rồi rồi, đi đấu tranh cho sự nghiệp của cậu đi.”
Cậu kề sát, nhanh chóng hôn lên má tôi, ôm chặt một cái.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, cậu đã đứng thẳng người, thỏa mãn nói:
“Nạp điện xong, em đi đây anh.”
Cửa khẽ đóng lại.
Tôi sờ má, nơi dường như vẫn còn dư lại cảm giác mềm mềm kia, rất lâu không hoàn hồn.
Tối đó, mơ màng cảm nhận được bên cạnh giường lún xuống.
Tôi vô thức lật người, lẩm bẩm:
“Trời sáng rồi à? Ôi, không muốn đi làm… Đối tác đó phiền quá, không muốn gặp. Cây phát tài ở văn phòng sao thế nhỉ? Lá rụng hoài, kiểu này làm sao phát tài nổi, đừng làm tôi mất tiền.”
Có tiếng cười khẽ. Ai đó kéo tay tôi nhét lại vào chăn, rồi một nụ hôn dịu dàng rơi xuống trán tôi, kèm theo giọng trầm thấp:
“Cưng ơi, chưa đi làm đâu, ngủ ngoan, đừng đá chăn.”
Tôi theo bản năng cọ vào nguồn nhiệt, vùi đầu vào ngực cậu cọ cọ, rồi lại ngủ mất.
Mở mắt lần nữa, trời đã sáng bừng, bên cạnh quả nhiên trống không.
Sờ thử, đến hơi ấm cũng sắp tan hết.
Chậc. Rốt cuộc ai mới là kim chủ, sao cứ như tôi ngày nào cũng chờ cậu rảnh rỗi đến gặp vậy.
Tôi hơi bực bội ngồi dậy.
Trên bàn ăn như thường lệ là bữa sáng còn ấm. Dưới cốc sữa đặt một tờ giấy ghi chú.
【Anh, hôm nay em có trận thi. Tối làm cá chua ngọt cho anh. Yêu anh~】
Phía sau còn vẽ một trái tim xiêu vẹo.
Hai chữ nhẹ nhàng mà đủ làm tôi ngẩn người.