Tơ Hồng Đứt Gãy


Chương 10

17

Vì dầm mưa nên tôi bị cảm lạnh, được Phó Lễ quang minh chính đại giữ lại trong một gian phòng ở phủ nha để dưỡng bệnh.

Anh ấy sắp xếp một bà lão chăm sóc tôi.

Bà ta chỉ lo chuyện ăn uống và sinh hoạt, tuyệt nhiên không nói gì thêm.

Tôi mơ mơ màng màng dưỡng bệnh, dù sao nơi này cũng tốt hơn nhà lao rất nhiều.

Phó Lễ ngày nào cũng đến.

Mỗi lần gặp anh, trong lòng tôi vừa cảm kích vừa áy náy.

Nhưng anh dường như chẳng hề để ý, ngày ngày trở về với người đầy mùi máu tanh và vẻ lạnh lùng.

Thỉnh thoảng anh xử lý công việc trong phòng, lúc lại tựa người lên chiếc giường nhỏ bên cửa sổ, cầm sách đọc trong khi tôi uống thuốc.

Từ khi biết tôi lén đổ thuốc vào bồn hoa, anh bắt đầu trở về đúng lúc tôi uống thuốc.

Anh không nói gì, cũng không thúc giục.

Tôi cố tình kéo dài thời gian, hy vọng anh sẽ rời đi.

Nhưng anh lại dường như có rất nhiều thời gian để đợi, còn dặn người làm hâm nóng thuốc liên tục.

Lần này, từ giữa trưa, anh đợi đến tận chiều tối.

Phó Lễ đặt cuốn sách xuống, nhướng mày:

“Sao thế? Chúc Tiểu thư uống thuốc cũng cần người dỗ sao?”

Tôi hiểu rõ cơ thể mình.

Cơn cảm lạnh đã khỏi từ lâu, không cần uống thêm thuốc nữa.

Tôi đẩy bát thuốc ra xa:

“Tôi đã khỏi bệnh, cảm ơn anh Phó… à không, anh Bùi đã cứu giúp. Mai này tôi sẽ báo đáp.”

Tôi không biết Phó Lễ vì lý do gì lại cứu tôi.

Nhưng dù thế nào, việc anh cứu tôi là sự thật.

Chỉ là vali tôi đã chuẩn bị không thể mang theo,

quần áo trên người, đồ tôi dùng, đều là của Phó Lễ.

Lời tôi vừa dứt, anh đã cong môi cười.

Cánh tay dài vòng qua ôm lấy tôi.

18

“Muốn báp đáp thì cứ báo đáp, cần gì phải hẹn đến sau này?”

Khi bị anh bế ngồi lên đùi, tôi vẫn còn ngẩn ngơ.

Cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh, tôi hoảng hốt.

“Anh! Đồ vô lại!”

Anh tỏ ra vô tội:

“Chính em nói muốn báo đáp tôi mà.”

Ý tôi là thế này sao?

Tôi dồn sức đẩy anh ra, nhưng anh vẫn không hề nhúc nhích.

“Ngoan ngoãn, uống thuốc đi, rồi tôi sẽ theo ý em.”

Tức giận, tôi cầm bát thuốc, uống một hơi cạn sạch.

Vị đắng khiến lưỡi tôi như tê dại:

“Em uống rồi, vậy khi nào anh thả em đi?”

“Ai nói tôi cứu em là để thả em đi?”

Lời còn chưa dứt, miệng tôi đã bị nhét một viên mơ ngọt.

Tôi ngây người nhìn anh.

Khi còn nhỏ, mẹ tôi biết tôi sợ vị đắng, mỗi lần dỗ tôi uống thuốc đều cho tôi một chút kẹo ngọt sau đó.

Từ khi gả vào nhà họ Tạ, dù bệnh nặng đến đâu tôi cũng không chịu uống thuốc.

Không còn ai dỗ tôi uống thuốc nữa.

Cũng chẳng còn ai nhớ tôi sợ vị đắng.

Cho tôi ăn mứt sau khi uống thuốc xong.

Ngay cả Tạ Tu Văn cũng đã quên từ lâu rồi.

Phó Lễ khẽ xoa ngón tay, nhìn tôi trong thoáng chốc rồi bật cười vì tức.

Anh lấy từ trong áo ra một túi mứt, nhét vào tay tôi:

“Ăn đi, ăn đi, biết em thích ăn rồi, đừng nhìn tôi nữa.”

Tôi ngẩn người.

Tôi đâu có ý định xin đồ ăn từ anh ấy.

Nhưng, mứt này thật sự rất ngon.

Còn ngon hơn cả mứt bán ở tiệm bánh bên Tây Thành.

Tôi không kìm lòng được, ăn thêm vài viên nữa.