Chương 7
Máu chảy xuống làn da trắng của Vãn Yên, khuôn mặt cô ta tái nhợt.
“Anh Tạ, chị ấy điên rồi! Anh cứu em với, em còn đang mang thai mà!”
Nghe đến đứa bé, sắc mặt Tạ Tu Văn cuối cùng cũng thay đổi.
“Chúc Linh, bình tĩnh lại. Giờ Vãn Yên là người lương thiện, nếu cô giết cô ấy, sẽ phải đền mạng.”
“Tôi chẳng ngại. Mọi người cùng chết hết đi.”
12
Trời đêm sấm sét rền vang.
Tạ Tu Văn lao tới giữ tay tôi lại.
Tôi và anh ta giằng co, khuôn mặt cả hai đều căng thẳng đến đáng sợ.
Vãn Yên hét lên, vội vàng dùng tay che vết thương trên người Tạ Tu Văn:
“Anh Tạ, anh đang chảy máu kìa! Cứu em với! Chúc Linh định giết người!”
“Á! Bụng em… đau quá… đau…”
Cuối cùng, Vãn Yên ngã gục vào lòng Tạ Tu Văn.
Cô ta bị hoảng sợ, và đã động thai.
Trong phòng của Vãn Yên, người ra kẻ vào tấp nập.
Tạ Tu Văn không màng đến vết thương của mình, chỉ túc trực bên cạnh cô ta.
Trong lúc đó, tiếng kêu la thảm thiết của Vãn Yên vang lên không ngớt.
Tôi đứng dưới mưa bên ngoài viện, suốt cả một đêm.
Đơn ly hôn, chắc chắn tôi sẽ không lấy được.
Kết cục của tôi, hoặc là bị dìm lồng heo, hoặc là vào ngục.
Phụ nữ muốn thoát khỏi bể khổ, luôn phải lột đi một lớp da.
Tạ Tu Văn xuất hiện khi mẹ chồng tát tôi một cái trời giáng.
Anh ta với gương mặt tái nhợt, chắn trước mặt tôi.
“Tu Văn, cháu đích tôn của ta suýt nữa bị nó khắc chết, con còn muốn bảo vệ nó sao?”
Mẹ chồng giận đến mức đòi dùng gia pháp đánh chết tôi.
Phải rồi, một người làm dâu không có nhà mẹ đẻ chống lưng như tôi,
vốn dĩ chỉ là một cô gái mồ côi, chết đi cũng chẳng làm ai xao động.
Nhưng Tạ Tu Văn cản bà lại:
“Mẹ, làm vậy là phạm luật. Giao cô ấy cho pháp luật xử lý đi.”
“Được, để nó bị đánh chết bằng gậy. Con thân với Thông phán Vương, bảo ông ta ‘chăm sóc’ nó thật tốt!
Để nó sống không bằng chết, để nó cũng nếm trải khổ đau mà cháu của ta đã chịu!”
13
Đầu tôi bị trùm một mảnh vải rách, tay chân bị trói, rồi bị ném vào nhà lao.
Không thấy được quang cảnh trong ngục, tôi chỉ biết co người trong góc.
Ngoài cửa phòng giam, tiếng đùa cợt của vài tên cai ngục vang lên, không lớn không nhỏ.
“Nghe nói trong này nhốt phu nhân nhà họ Tạ, lúc đưa vào có nhìn thấy dáng người cô ta không?”
“Đừng có dại mà động vào bà ta, Thông phán Vương đã dặn phải ‘chăm sóc’ kỹ lắm đấy.”
“Ngốc thế! Ông ta nói ‘chăm sóc’ mà không hiểu ý là gì à?
Tạ Tu Văn vốn không coi trọng người vợ này, nếu thật sự muốn bảo vệ, làm gì lại đưa cô ta vào ngục?
Chúng ta đùa chút cũng chẳng sao.”
Tôi siết chặt chiếc trâm bạc trong tay.
Trước khi vào đây, tôi đã nghĩ kỹ rồi, nếu bị hành hạ, tôi thà tự kết liễu còn hơn.
Nhưng tôi cảm thấy không cam lòng.
Tại sao người phải chết lại là tôi?
Tại sao khi đâm Tạ Tu Văn, tôi không dùng lực mạnh hơn?
Tiếng xích sắt lách cách vang lên.
Hai tên cai ngục bước vào phòng giam.
Tôi nín thở, không dám phát ra một tiếng động.
Nếu bọn chúng dám động vào tôi,
lần này dù có chết, tôi cũng sẽ kéo chúng theo.
Không ngờ, chúng dừng bước ngay trước mặt tôi, nhưng lại im lặng rất lâu.
Một mùi hương lạnh lẽo thoang thoảng qua, mảnh vải rách trên đầu tôi được gỡ xuống.
Bản năng khiến tôi siết chặt chiếc trâm bạc trong tay.