Chương 3
Đêm đó, khi tôi bất chấp xấu hổ cởi hết đồ để dụ dỗ anh ta.
Tôi cũng mặc một chiếc áo lót màu hồng đào.
Anh ta chê tôi không biết điều như những kỹ nữ.
05
Năm ngoái, mẹ chồng ngày ngày nhắc chuyện muốn có cháu bồng.
Nhưng từ sau khi kết hôn, anh ta chỉ ngủ ở phòng riêng.
Một người vợ như tôi còn nguyên vẹn, làm sao có con cho bà?
Lần duy nhất, tôi gạt bỏ lòng tự trọng của mình, cởi hết quần áo trước mặt anh ta.
Lúc đó, anh ta đang xem ảnh một vũ nữ mà anh ta thích.
Ánh mắt chỉ liếc qua tôi một cái, đầy khinh thường.
“Trông như khúc gỗ vậy, học theo Nhuỵ nhi chút đi mà biết cách chiều chồng.”
Nhuỵ nhi là kỹ nữ nổi tiếng, cũng là người anh ta đang mê mẩn lúc bấy giờ.
Anh ta nói tôi không bằng cả một kỹ nữ.
Tôi nhặt lại quần áo, bỏ chạy trong tủi nhục.
Mỗi khi nghĩ lại, lòng tôi đau đớn không thôi.
Rõ ràng ngày bé, anh ta rất tốt với tôi.
Dù anh ta hay cùng tôi nghịch ngợm, nhưng mỗi lần bị phạt, anh ta đều đứng ra chịu tội thay.
Những chiếc bánh ngon nhất trong nhà, anh ta luôn để dành một phần, sáng sớm mang đến cho tôi.
Đi đâu, anh ta cũng muốn đưa tôi theo.
Vậy mà bây giờ, nhìn tôi thêm một giây thôi cũng khiến anh ta chán ghét.
Có lẽ, ngay từ đầu việc tôi thích anh ta đã là sai lầm.
Thay vì tiếp tục giày vò nhau, chi bằng thuận theo ý anh ta, đồng ý ly hôn.
Nhưng giờ đây, anh ta lại không chịu buông tay.
06
“Dù có ly hôn, cũng chỉ được phép là tôi nói trước!”
Tôi nhìn anh ta, mệt mỏi:
“Được, anh nói đi, tôi đồng ý.”
Anh ta cười lạnh:
“Bây giờ cô mới chịu đồng ý ly hôn thì đã muộn, tôi sẽ viết hưu thư, cô còn phải đồng ý sao?”
“Anh Tạ, ngàn vạn lần đừng vì em mà ruồng bỏ chị. Anh biết em không màng danh phận mà. Nếu anh ruồng bỏ chị, sau này chị ấy làm sao lấy chồng được?”
“Nhưng anh chỉ muốn cho em những điều tốt nhất. Ngoài anh ra, còn ai chịu cưới cô ấy?”
Hoá ra, tất cả chỉ vì muốn nhường chỗ cho Vãn Yên sao?
Anh ta thật sự rất yêu cô ấy.
Dù bị ánh mắt thế gian phán xét, cũng phải dành cho cô ấy vị trí đó.
“Được.”
Hưu thư thì hưu thư.
Tôi chẳng còn gì để bận tâm nữa.
Tạ Tu Văn lạnh mặt nhìn tôi một lúc, nghiến răng: “Được, tuỳ cô.”
Lần duy nhất anh ta thuận theo ý tôi sau khi kết hôn,
lại là vì muốn ruồng bỏ tôi.
Anh ta đã quyết, tôi chẳng còn lý do gì để phản đối.
Tôi trở về nhà, bắt đầu thu dọn hành lý.
Phòng tôi đang ở vốn là nơi anh ta ở trước khi cưới vợ.
Khi tôi gả vào, anh ta liền mang hành lý dọn sang phòng khác.
Từ đầu đến cuối, chỉ có tôi sống một mình trong căn phòng này.
Nhưng vì phải quản lý tiệm vải, tôi thường xuyên không ở nhà.
Ba năm làm dâu, hành lý của tôi chẳng có bao nhiêu.
Có vài món trang sức và quần áo do chính Tạ Tu Văn đưa đến.
Ban đầu tôi ngây thơ nghĩ rằng, đó là cách anh ta muốn hoà giải với tôi.
Tôi cài đoá hoa ngọc trai anh ta tặng, vui mừng đến tìm anh ta.
Anh ta không nói gì, nhưng kỹ nữ bên cạnh lại cười khẩy:
“Anh Tạ mua cho tôi, tôi không thích, không ngờ chị lại coi như báu vật nhỉ?”
Cô ta cười nhìn tôi: “Nếu chị thích, sau này những thứ họ không cần, tôi sẽ mang qua cho cô.”
Tôi tái mặt, không nói nổi một lời.
Vội vã quay về, tháo đoá hoa ra, khoá vào tủ.
Từ đó, mọi thứ anh ta đưa tới, tôi chưa từng nhìn lại.
Chỉ ba năm ngắn ngủi, tủ của tôi đã đầy ắp những thứ ấy.
Thậm chí còn có vài tấm lụa nguyệt quang.
Không biết được bỏ vào từ bao giờ.
Chắc là Vãn Yên không thích màu này.