Tơ Hồng Đứt Gãy


Chương 4

Những thứ kỳ trân dị bảo mà người khác không thèm, chất đầy cả tủ tôi.

Được anh ta yêu chiều hẳn là một điều hạnh phúc.

Chỉ tiếc rằng, cả đời này tôi sẽ chẳng bao giờ được cảm nhận.

Tôi đóng tủ lại.

Những thứ này tôi không định mang theo.

Chờ đợi mãi mấy ngày, vẫn không thấy Tạ Tu Văn trở về.

07

Nửa đêm, tôi đang ngủ mê man.

Bỗng nghe một tiếng “rầm”, anh ta đá văng cửa phòng.

Tiếng động lớn khiến tôi giật mình, run rẩy.

Ánh trăng đổ xuống, chỉ thấy anh ta tràn đầy tức giận.

Như một con quỷ dữ vừa bò ra từ địa ngục.

Anh ta nhìn cái vali tôi đã chuẩn bị.

Cười lạnh một tiếng, rồi ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt sắc lạnh.

“Thảo nào cô không tiếc bị ruồng bỏ cũng muốn đi, thì ra là tình nhân cũ của cô trở về rồi phải không?

Nên ở bên tôi một khắc cũng không muốn nữa?”

“Tôi không biết anh đang nói gì!”

“Hay lắm, không biết tôi đang nói gì!”

Anh ta chậm rãi bước tới, từng bước áp sát tôi.

Tôi lùi lại đến khi không còn đường thoái, lưng chạm vào mép giường.

Anh ta cúi người xuống, hơi thở phả vào tôi đầy mùi rượu nồng nặc, xen lẫn hương phấn son từ người Vãn Yên.

Nếu là trước đây, khi anh ta chịu gần gũi tôi như thế, có lẽ tôi đã vui mừng đến quên cả lối về.

Nhưng giờ, tôi nghiêng đầu.

Nụ hôn của anh ta rơi vào khoảng không.

Anh ta áp sát bên cổ tôi, bất động một lúc.

Tôi dồn sức đẩy anh ta ra, nhớ ra việc quan trọng hơn.

Tôi chìa tay ra trước mặt anh ta: ”Đơn ly hôn!”

Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, đôi mắt dường như đỏ lên.

“Chúc Linh, cô giỏi lắm!”

Anh ta kéo cánh tay tôi, đúng vào chỗ vết thương.

Tôi hít một hơi lạnh: “Buông tay, tôi đau.”

Anh ta siết mạnh thêm: “Đừng giả vờ.”

Anh ta kéo tôi đến nhà khác – nơi sắp xếp cho Vãn Yên.

Nơi đó không xa, ngay cạnh nhà của chúng tôi.

“Vì muốn hại con của Vãn Yên, cô đã giấu kim trong chiếc yếm tôi bảo cô làm cho cô ấy.

Không ngờ lại làm Vãn Yên bị thương.

Cô quỳ một đêm để tạ lỗi với mẹ con cô ấy, thế là quá nhẹ rồi!”

Chiếc yếm đó là tôi thức đêm mấy ngày để làm, trên đó thêu hình cá chép.

Khi tôi đưa cho Vãn Yên, cô ta chẳng nói gì, còn vui vẻ nhận lấy, khen ngợi tay nghề thêu của tôi.

Hoá ra, họ đã chuẩn bị sẵn cái bẫy này cho tôi.

08

Nghe tiếng ồn, Vãn Yên bước ra chào đón.

Đôi mắt cô ta vẫn đỏ hoe.

“Anh Tạ, anh thật sự gọi chị ấy đến xin lỗi em à? Làm gì có chuyện vợ phải xin lỗi một người không có danh phận như em .”

“Em đã chấp nhận không màng tất cả chỉ để được ở bên anh, thì cả em và đứa bé trong bụng đều tuỳ chị ấy đánh mắng thôi…”

“Vợ sao? Tôi sắp ly hôn rồi, cô ấy chẳng còn là vợ gì cả.”

Vãn Yên chớp đôi mắt nai con, giọng nũng nịu:

“Anh Tạ, anh thật tốt với em. Nhưng nếu em muốn chị ấy quỳ cả đêm để xin lỗi, có phải là quá đáng không?”

Nói xong, nước mắt cô ta lăn dài trên má.

Tạ Tu Văn nhíu mày khi nghe vậy.

Anh ta hạ giọng dỗ dành: