Chương 10
Ta quỳ xuống tạ ơn.
Còn sống đã là may mắn lắm rồi.
Chỉ cần giữ được mạng, ta nhất định sẽ giúp mẫu thân và phụ thân có cuộc sống tốt đẹp.
Từ nay về sau, không cần phải sống trong sợ hãi nữa.
Ta có thể tự do làm điều mình muốn…
Đây chính là ân điển lớn nhất.
“Phụ hoàng, đến lượt nhi thần xin ban thưởng rồi phải không?”
Thịnh Thanh Huyền vừa lên tiếng, ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía hắn.
Hắn bước ra khỏi hàng, đứng cạnh ta.
Sắc mặt hoàng đế hòa hoãn hơn nhiều, mỉm cười nhìn hắn: “Lần này con chinh chiến Tây Man, công lao to lớn, trẫm không thể không thưởng. Con muốn gì?”
Giọng Thịnh Thanh Huyền chậm rãi nhưng lại như tảng đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, gây nên một trận sóng lớn.
“Nhi thần ngưỡng mộ Tống Đình tướng quân đã lâu, nhi thần xin phụ hoàng ban hôn.”
Nụ cười trên mặt hoàng đế cứng đờ, ông nhắm nghiền mắt.
Ông run rẩy chỉ tay về phía đại thái giám bên cạnh: “Mau… mau đi lấy thuốc trợ tim của trẫm.”
Ta còn đang ngỡ ngàng thì Thịnh Thanh Huyền đã nắm lấy tay ta.
“Nàng sợ sao?”
Ta nhìn hắn, bỗng dưng cảm thấy muốn khóc: “Ban thưởng này, dùng như vậy, chàng không thấy uổng phí sao?”
“Nàng tưởng ta vào sinh ra tử ở Tây Man là vì cái gì?”
Thịnh Thanh Huyền nhướng mày: “Không có phần thưởng nào đáng giá hơn nàng.”
“Khụ khụ!” Hoàng đế khó chịu nhìn bàn tay đang nắm chặt của bọn ta, rồi lại không đành lòng nhìn thẳng, quay mặt đi.
“Ôi, ôi, ôi!”
Ông thở dài mấy tiếng liền, cuối cùng đứng dậy: “Trẫm hết cách với các ngươi rồi, từng người một, đúng là vô pháp vô thiên!”
Nói xong, ông không nán lại một khắc, lập tức rời khỏi đại điện.
Ta chớp mắt: “Bệ hạ… có ý gì đây?”
“Đồng ý rồi.”
Giọng Thịnh Thanh Huyền không giấu nổi ý cười: “Phụ hoàng đồng ý rồi.”
Văn võ bá quan hai mặt nhìn nhau, rồi đồng loạt vây quanh bọn ta.
“Ôi chao, chúc mừng Thái tử điện hạ, chúc mừng Tống tướng quân!”
“Phải gọi là Thái tử phi mới đúng!”
“Đúng đúng đúng, Nam Hạ song hỷ lâm môn a!”
Thịnh Thanh Huyền nói chuyện xong với các đại thần, đang định kéo ta đi.
Ta hơi do dự: “Ta còn hai mươi trượng chưa chịu.”
“Ồ, vậy đi chịu đi, chịu xong thì mau về nhà.”
Nơi hành hình.
“Thái tử phi, lực này được chưa ạ?”
“Thái tử phi, có muốn thêm mấy trượng nữa không ạ? Kỹ thuật của bọn nô tài tốt lắm đó ạ!”
Thịnh Thanh Huyền hỏi ta: “Cảm giác thế nào?”
Ván gỗ khẽ đánh vào eo, ta thoải mái đến mức muốn ngủ thiếp đi.
“Tốt lắm, thêm mấy trượng nữa đi.”
15
Năm thứ hai sau khi thành thân với Thịnh Thanh Huyền, ta thường xuyên vắng nhà.
Thanh Liên công chúa đến phủ tìm ta mấy lần cũng không gặp.
Cuối cùng có một ngày, nàng chặn Thịnh Thanh Huyền lại.
“Hoàng huynh, hoàng tẩu đâu?”
“Ta đâu thể xích nàng ấy được, nàng ấy thích đi đâu thì đi thôi.”
Thanh Liên nheo mắt đánh giá hắn: “Phi Điểu các báo tin, nói từ nửa năm trước, trong quân doanh xuất hiện một giáo đầu đeo mặt nạ, thân thủ bất phàm, kinh nghiệm thực chiến phong phú, một tháng trước còn theo ra chiến trường, giết địch rất hăng hái…”
Thịnh Thanh Huyền liếc nàng một cái: “Muội biết hết rồi, còn đến hỏi ta làm gì?”
Thanh Liên công chúa nghi hoặc: “Huynh tin tưởng hoàng tẩu đến vậy sao? Chiến trường đao kiếm vô tình, nhỡ đâu…”
“Ta tin nàng ấy, cũng đã phái người âm thầm bảo vệ rồi.”
Thịnh Thanh Huyền nhấp một ngụm trà: “Nàng ở trong phủ thái tử không vui vẻ gì, giống như chim bị nhốt trong lồng, linh hồn không được tự do.”
“Đây không phải là điều ta mong muốn.”
“Nàng muốn làm gì, ta đều chiều theo nàng.”
Thanh Liên công chúa bật cười: “Nhưng mà, hoàng tẩu cũng thật gan dạ, còn chơi cả hai thân phận… Chẳng biết học theo ai nữa.”
“Đúng vậy.” Thịnh Thanh Huyền khẽ nhếch môi, nhìn đôi uyên ương bơi lội trong hồ, ánh mắt dịu dàng: “Cũng không biết là học theo ai.”
—
(Hết truyện).