Chương 3
Ta vừa bước qua cổng lớn, liền thấy nha hoàn hồi môn của công chúa chạy tới, nàng ta ghé sát vào ta, nhỏ giọng nói: “Phò mã gia, công chúa mệt rồi, bái đường thật sự quá rườm rà, ngài thấy có nên…”
“Miễn hết!”
Ta dứt khoát: “Cứ để công chúa nghỉ ngơi, mọi việc cứ để ta lo liệu.”
“Đa tạ Phò mã gia.”
Thanh Liên công chúa thân thể yếu đuối, hiếm khi lộ diện trước công chúng, chuyện này ta biết.
Bái đường thì một mình cũng đâu có sao.
Cùng lắm thì bị cười chê vài ngày, chẳng hề gì.
…
Tiệc hỉ kéo dài đến tận tối mịt.
Khách khứa lục tục kéo nhau về.
Chỉ còn đám huynh đệ trong quân doanh túm lấy ta uống rượu không ngừng.
Cuối cùng phụ thân không chịu nổi nữa, bèn tế nhị nhắc nhở: “Các vị tướng quân, thời gian không còn sớm, công chúa còn đang chờ…”
“Ồ phải phải phải, không thể chậm trễ chuyện trọng đại!”
“Tống ca, bọn ta xin phép đi trước.”
“Đêm xuân một khắc đáng ngàn vàng a.”
Bọn họ khoác vai nhau, say khướt rời đi.
Phụ thân kéo ta ra hậu viện.
“Giờ làm sao? Con định thật sự động phòng à?”
“Không sao đâu phụ thân.” Ta uống hơi nhiều, đầu óc có chút mơ màng: “Con tự lo được.”
“Con chắc chắn lo được chứ?”
“Thật mà.”
Ta gạt tay phụ thân ra, chỉnh lại y phục, hít sâu một hơi, nhấc chân bước về phía hỉ phòng.
5
Cọt kẹt.
Cánh cửa mở ra, ta liếc mắt nhìn vào, công chúa đang an tĩnh ngồi trên giường cưới.
Hơi men tan đi, lúc này ta mới bắt đầu cảm thấy căng thẳng.
Ta gần như cứng nhắc bước vào.
Dưới sự hướng dẫn của nha hoàn và bà mối, ta cùng công chúa uống rượu giao bôi.
Mọi người cười nói rồi giải tán, chỉ còn lại ta và công chúa.
Ta liếc nhìn nàng, thầm nghĩ có nên vén khăn trùm đầu đỏ lên không.
Sau đó lại thấy cứ đắp thì hơn.
Nhân lúc nàng bị che mắt, ta vung tay lên gáy nàng một đao.
Nàng còn chưa kịp phản ứng đã ngất xỉu.
Quá tốt! Chắc không đau đâu!
Ta đã lên kế hoạch xong, chậm rãi ngồi xuống.
“Công chúa…” Ta khẽ gọi: “Không còn sớm nữa, chúng ta nghỉ ngơi thôi.”
Công chúa im lặng.
Ta liếc nhìn nàng, giơ tay lên, đưa ra sau lưng nàng.
“Công chúa, thần xin phép vén khăn trùm đầu của người…”
“Xuống!” Bàn tay giơ lên nhanh chóng hạ xuống, nhắm ngay gáy nàng mà bổ.
Ai ngờ, ngay khi tay ta sắp chạm vào da thịt nàng, một bàn tay đã vững vàng nắm chặt cổ tay ta.
Ta: “???”
Công chúa tự mình vén khăn trùm đầu.
Một gương mặt khuynh quốc khuynh thành hiện ra trước mắt ta.
Ta ngây người.
Không phải vì vẻ đẹp, mà là vì kinh hãi.
Không ai nói với ta rằng Thanh Liên công chúa và Thái tử là song sinh!
Hai người họ giống nhau như đúc!
Công chúa nắm chặt cổ tay ta, đứng lên.
Chậc, cao hơn ta nửa cái đầu.
“C… Công chúa, tay người khỏe thật.”
Ta cười gượng.
Ngay sau đó là một tiếng kêu kinh hãi.
Nàng đột ngột kéo ta vào lòng.
Rồi cúi xuống thì thầm bên tai ta.
Ta lập tức dựng tóc gáy, ngẩng đầu nhìn nàng.
“Tống tướng quân làm hỏng kế hoạch thống nhất thiên hạ của trẫm, vậy phải làm sao đây?”
Ai có thể nói cho ta biết…
Một công chúa to như vậy sao lại biến thành thái tử?!
Ta giật khỏi tay hắn, lùi lại mấy mét.
“Thái… thái…” Ta lắp bắp, liếc thấy bóng người ngoài cửa sổ, vội vàng sửa miệng: “Đẹp quá! Thái tử điện hạ thật đẹp, ta ra ngoài cho tỉnh táo!”
Ta ba chân bốn cẳng chạy ra, đuổi đám huynh đệ đang lén nghe ngoài góc tường, định bụng náo động phòng tân hôn, rồi nhảy lên mái nhà kiểm tra cẩn thận một lượt.
Xác định không còn ai, ta mới kinh hồn bạt vía trở về phòng.
Thịnh Thanh Huyền đầu cài trâm vàng lộng lẫy, mình khoác hỉ phục tân nương, đang lười biếng tựa vào thành giường, nhướng mày nhìn ta.
Ta thần sắc phức tạp, cung kính hành lễ với hắn.
“Điện hạ, người có thể giải thích cho thần hiểu được không?”
“Được thôi.” Hắn đáp lời dứt khoát: “Chỉ là những điều Tống tướng quân sắp nghe đều là cơ mật quốc gia của Nam Hạ, nếu để lộ ra ngoài, e rằng Tống tướng quân chỉ còn cách chết để tạ tội.”