Chương 2
3
Tôi nhẹ nhàng ngẩng đầu, Thẩm Úc một tay giữ gáy tôi, tay kia bôi thuốc.
Mùi thuốc lá nhàn nhạt hòa lẫn với mùi thuốc xộc vào mũi tôi.
Người tôi chợt cứng đờ, đầu óc ong ong.
Góc độ này, vừa vặn có thể thấy vạt áo sơ mi hơi mở và yết hầu của Thẩm Úc, làn da trắng lạnh cùng xương quai xanh rắn rỏi.
“Đừng động đậy, thả lỏng một chút.”
Thẩm Úc lên tiếng, giọng khàn khàn.
Dường như để tôi thả lỏng, đầu ngón tay anh ta nhẹ nhàng vuốt ve gáy tôi.
Tôi đột nhiên nghĩ đến một cảnh tượng không nên nghĩ, đầu óc nóng bừng, cả người cũng nóng lên.
Cao lạnh trên miếng bông gòn lúc này chẳng khác nào liều thuốc cứu mạng của tôi.
Một cảm giác kỳ dị khó tả bò lên sống lưng…
Tôi thật sự không thể thả lỏng được! Thậm chí còn không dám thở mạnh.
Sau khi Thẩm Úc buông tôi ra, mặt tôi đỏ bừng, thở phào một hơi.
Tôi vừa tự nhủ đừng sợ, đây là kịch bản gia đình vui vẻ.
Vừa chột dạ nhìn Thẩm Úc thu dọn chai lọ vào hòm thuốc.
Anh trai vẫn lạnh nhạt như vậy, rõ ràng là tôi nghĩ nhiều rồi.
Tôi thầm mắng bản thân, rồi nịnh nọt: “Cảm ơn anh trai.”
Vẻ hung ác trong đáy mắt anh ta vừa rồi dường như đã dịu đi một chút, anh ta trầm giọng nói: “Nhạy cảm vậy sao? Sau này đừng ra ngoài khi trời đã khuya.”
Hả?
Thẩm Úc đang nói cái gì vậy? Thật khó để người khác không nghĩ nhiều!
Tôi trấn định lại, trong mắt anh ta, bây giờ tôi là em gái ruột của anh ta.
Ý của anh ta chắc là, mùa hè nhiều muỗi, tôi ra ngoài dễ bị đốt.
Đúng! Nhất định là vậy!
Tôi: “Dạ.”
Sau khi lên lầu, tôi đi tắm, Thẩm Úc về phòng.
Tôi vừa tắm xong thì nghe thấy Thẩm Úc hình như đang gọi điện thoại.
Tôi vốn không định nghe lén, nhưng lại nghe thấy ba chữ trại trẻ mồ côi!
Xong rồi, lộ tẩy rồi, thiên kim thật sắp về rồi!
Cửa phòng Thẩm Úc hơi hé mở, tôi ghé sát vào khe cửa.
Giọng anh ta càng lúc càng nhỏ, sau đó là sự im lặng tuyệt đối.
Nhưng tôi biết điện thoại vẫn chưa tắt, tiếng điện rè rè truyền đến, cả người tôi như bị bầy bò cạp độc bò lên.
Có cảm giác như một tên trộm vặt run rẩy mấy năm trời cuối cùng cũng bị phát hiện.
Với mức độ cưng chiều em gái của Thẩm Úc, liệu anh ta có ghét bỏ tôi không?
Kịch bản gia đình hạnh phúc của tôi có còn tiếp diễn được không?
Tôi còn đang nghĩ ngợi thì cửa đột ngột mở ra.
Ánh đèn lờ mờ hắt ra, tôi bất ngờ chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Thẩm Úc.
4
“Em đánh rơi đồ.” Tôi vội vàng giải thích.
Thẩm Úc khoanh tay, nhìn xuống tôi đang nằm sấp trên đất mò mẫm thứ gì đó.
“Em, em…”
Thẩm Úc khẽ nhướng mày, dường như chờ xem tôi có thể bịa ra chuyện gì.
Tôi ấp úng mãi, bấu chặt tay, lấy hết can đảm.
Giọng nghẹn ngào: “Tôi… tôi lộ tẩy rồi, anh muốn đuổi tôi đi sao?”
Hốc mắt tôi không kìm được mà đỏ hoe, sống mũi cay xè.
Tôi cũng không ngờ rằng mình lại thú nhận ngay lập tức như vậy!
Có lẽ là do hệ thống vẫn còn bận sửa chữa khu vực người lớn của nó, không có hệ thống chống lưng cho tôi.
Hoặc có lẽ, trước mặt Thẩm Úc, tôi thực sự không thể nói dối.
Trông tôi thật thà quá thể.
Thẩm Úc nhìn tôi, hơi nghiêng đầu, rõ ràng hô hấp khựng lại, như đang cố gắng kìm nén cảm xúc nào đó.
Anh ta trầm giọng nói: “Mặc quần áo vào, chuyện này ngày mai nói.”
Lúc này tôi mới nhận ra, áo ngủ rộng thùng thình, tôi lại nằm sấp trên đất giả vờ tìm đồ, phía trước trống trải mát lạnh.
Tôi có chút xấu hổ, bĩu môi, đứng dậy đi về.
Thẩm Quyện đột nhiên thò đầu ra từ trong phòng: “Chị ơi, mai đến xem em chơi bóng rổ nhé!”
Cậu ấy nửa người dựa vào mép cửa, tư thế này thấp hơn tôi rất nhiều.
Đồ vô tâm vô phế, cậu ấy sắp có chị mới rồi đấy.
Tôi thở dài một hơi: “Được thôi.”
Tôi xoa đầu Thẩm Quyện, thầm nghĩ: Mình nhất định phải giữ vững kịch bản cả nhà vui vẻ!
Không biết có phải tôi ảo giác không, Thẩm Úc nhìn thấy tôi xoa đầu Thẩm Quyện, ánh mắt lại trầm xuống vài phần.
Giờ biết tôi không phải người nhà của các người, đầu cũng không được sờ nữa hả?
Tôi đứng giữa hành lang, dưới ánh đèn mờ ảo, lại sờ thêm mấy cái.
Cứ sờ đấy, cứ sờ đấy!
Ánh mắt Thẩm Quyện càng lúc càng sáng, hỏi: “Chị thích sờ đầu em lắm à?”
Tôi cười gượng: “Ừ, thích lắm.”
Vừa dứt lời, tôi đã cảm thấy Thẩm Úc sắp sửa đến bắt tôi.
Liền lập tức quay người vào phòng ngủ.
Thuốc mỡ trên cổ thoang thoảng mùi thơm, cơn buồn ngủ ập đến…
Trong giấc mơ, có một bàn tay ấm áp từ phía sau ôm lấy eo tôi, nhẹ nhàng xoa nắn.
Tôi thấy hơi ngứa, khẽ tránh đi.
Người kia dường như càng thêm không kiêng nể gì.
Nắm chặt lấy hai vai tôi, đè xuống.
“Ngoan, gọi anh là anh.”
Bị quỷ đè, còn bị quỷ bắt gọi anh? Cái gì thế này?
Tôi nhíu mày, muốn trở mình.
Lại bị cắn nhẹ vào xương quai xanh, tôi ngứa ngáy rụt người lại.
Cuối cùng, anh ta giữ chặt gáy tôi, hôn xuống, bá đạo và mãnh liệt.
Khi tôi cảm thấy sắp nghẹt thở, anh ta mới dừng lại.
Hơi thở nóng rực phả vào tai tôi: “Gọi anh là anh.”