Sau Khi Thiên Kim Thật Trở Về


Chương 3

5

Tôi lẩm bẩm một tiếng: “Anh, em buồn ngủ.”

Cuối cùng cũng không giày vò nữa, anh ta ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.

“Ngủ đi, ngủ đi, tiểu lừa gạt.”

Một đêm sau, tôi khô cả miệng lưỡi, cầm lấy cốc nước đầu giường uống ừng ực.

Kỳ lạ, để cả đêm, sao vẫn còn ấm?

Dì Lưu đã chu đáo đến mức này rồi sao?

Cuộc sống thiên kim tiểu thư của tôi, thật không nỡ mà!

Tôi dụi dụi mắt, đột nhiên phát hiện trên bảng điều khiển hệ thống, tiến độ công lược của tôi đã là 5%.

Bảng điều khiển im lìm bấy lâu, cuối cùng cũng sống lại, hiển thị tiến độ công lược.

Tôi gọi: [Hệ thống?]

Hệ thống vẫn mất kết nối…

Liếm liếm khóe môi, “Tê…”

Đau quá.

Tôi lao vào phòng vệ sinh, ghé sát lại nhìn.

Á không phải, sao khóe miệng lại rách da, còn hơi sưng đỏ nữa.

Vết sưng trên cổ đã xẹp, sao lại lan lên môi rồi?

Trong biệt thự này, độc trùng nhiều đến vậy sao?

Tôi rửa mặt, vừa lau khô nước trên mặt, liền thấy Thẩm Úc đang tựa người vào khung cửa phòng vệ sinh.

“Đợi em ăn cơm.”

Tôi “ồ” một tiếng, lại nhớ tới cuộc điện thoại ở trại trẻ mồ côi hôm qua.

Nhỏ giọng hỏi Thẩm Úc: “Vậy em, các anh, có thể đừng đuổi em đi không? Em đảm bảo không tranh sủng gây sự, cô ấy về em sẽ xuống lầu ở.”

Tôi không nhìn thấu vẻ mặt của Thẩm Úc, thần sắc anh ta nhàn nhạt, khẽ nâng mí mắt.

Anh ta nhướng mày, ra hiệu tôi nói tiếp.

Tôi lúng túng xoa xoa tay, chuẩn bị mặt dày mày dạn đến cùng.

“Em sẽ ra ngoài làm thuê kiếm tiền sinh hoạt, mỗi tháng đều nộp lên có được không? Em thật sự không còn chỗ nào để đi nữa.”

Rất lâu sau, Thẩm Úc khẽ cười.

Giọng khàn khàn: “Được thôi, vậy em cứ ở lại trả nợ đi.”

A a a a a a… Không phải con ruột, khác biệt lớn thật!

Rõ ràng hôm qua còn xoa thuốc mỡ cho tôi, hôm nay đã bắt tôi trả nợ rồi.

Nhưng ít ra, tôi ở lại cái nhà này, sẽ có khả năng hoàn thành cốt truyện.

Tôi cười lấy lòng, liếm liếm đôi môi sưng vù: “Cảm ơn anh hai.”

Thẩm Úc nhìn tôi, ánh mắt hình như tối sầm lại, nhìn chằm chằm vào môi tôi.

Chết rồi, nhỡ đâu anh ta không thích người ngoài gọi là anh hai thì sao?

Tôi lập tức đổi giọng: “Cảm ơn Thẩm Úc.”

Thẩm Úc nhìn tôi, trầm mặc một lát mới nói: “Tôi vẫn thích nghe em gọi tôi là anh trai hơn.”

Trong ánh mắt anh ta lộ ra một tia tôi khí, yết hầu khẽ động.

Khung cảnh quen thuộc quá…

6

Tôi vừa ăn cháo vừa nghĩ, nhưng mãi không nhớ ra cảnh tượng dỗ dành khe khẽ, dịu dàng ấy đã từng thấy ở đâu.

Khi Thẩm Quyện nói chuyện với tôi, tôi cũng ậm ừ gật đầu cho qua.

Cuối cùng, cậu ấy nhìn tôi, mắt sáng lấp lánh: “Chị ơi, vậy chúng ta đi thôi!”

Hả?

Tôi hỏi cậu ấy: “Đi đâu?”

Thẩm Quyện lập tức ỉu xìu: “Không phải chị nói đi xem trận bóng rổ của em sao?”

Tôi khẽ ho, Thẩm Quyện hôm qua đã nói một lần rồi, vừa nãy chắc cũng đang nói chuyện này.

Tôi không muốn làm Thẩm Quyện mất hứng, hơn nữa hôm nay Thẩm Úc chắc sẽ đi đón thiên kim thật về nhà.

Nếu tôi ở nhà, chẳng phải sẽ phá hỏng niềm vui trùng phùng sau bao ngày xa cách của hai anh em sao?

Còn Thẩm Quyện vốn vô tư, chắc sẽ không để ý trong nhà có thêm một cô hầu nhỏ trả nợ đâu nhỉ.

Tôi nhìn về phía Thẩm Úc, hỏi: “Em có thể đi không?”

Thẩm Úc không nói gì, Thẩm Quyện liền kéo tôi: “Chị ơi, đi thôi, đi thôi.”

Tôi ba chân bốn cẳng chạy theo Thẩm Quyện.

Thẩm Quyện nhét tôi vào xe, còn đưa cho tôi một chai sữa chua: “Thấy chị ăn chẳng được bao nhiêu.”

“Chị, sợ anh trai em lắm à?”

Sữa chua mát lạnh, hơi thở thanh khiết, sạch sẽ của Thẩm Quyện bao trùm cả không gian xe.

Tôi tỉnh táo hơn một chút, nhận ra vừa rồi Thẩm Quyện nói là “anh trai em”.

Nếu là trước đây, cậu ấy sẽ nói: “Chị sợ anh trai à?”

Tôi hỏi cậu ấy: “Cậu biết rồi?”

Cậu ấy gật đầu.

Hiển nhiên, cậu ấy đã biết tôi không phải là Thẩm Trừng thật, nên mới nói như vậy.

Thẩm Quyện lái xe, không tiếp tục chủ đề này.

Xe chậm rãi lăn bánh, tôi ngập ngừng rồi vẫn thành thật nói: “Tên thật của tôi là Tô Chanh, vì một vài lý do nên mới bị nhận nhầm thành Thẩm Trừng. Thẩm Quyện, tôi đã nói với Thẩm Úc rồi, tôi muốn tiếp tục ở lại trả nợ.”

Như thể sợ Thẩm Quyện đuổi tôi đi, tôi lôi cả Thẩm Úc ra.

Tóm lại, nhiệm vụ chưa hoàn thành, tôi không thể đi.

Mặt dày mày dạn chắc chắn sẽ ở lại được.

Thẩm Quyện nhìn chằm chằm vẻ mặt không tự nhiên của tôi một hồi, khóe miệng hơi nhếch lên: “Chị à, em giúp chị trả nợ, em nuôi chị có được không?”

Hả?

Như sợ tôi không tin, cậu ấy nói tiếp: “Em có rất nhiều tiền, dạo gần đây em mở một công ty.”

Hả?

Giống như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng, vẻ mặt dày mày dạn của tôi lúc này tắt ngúm.

Thẩm Quyện đưa tay lấy hộp sữa chua trong tay tôi, rồi vặn nắp giúp tôi.

Tôi nhận lấy, uống một ngụm.

Ngập ngừng hỏi: “Vậy nên em không đuổi chị đi?”

“Chị à, sao chị ngốc thế.”

Cậu ấy nói chuyện chậm rãi, mang một vẻ thiếu niên hồn nhiên như được sinh ra đã có.

Tôi xoa thái dương, có cảm giác không chân thực, kịch bản cả nhà vui vẻ, sắp hoàn thành rồi sao?