Thân Phận Nằm Vùng Bị Phát Hiện


Chương 2

3.

Ta sợ rằng Lục Diên Chiêu không biết ta đã nỗ lực thế nào để cứu hắn. Vì vậy, ta cố ý dẫn thích khách về phía bể tắm..

Cách một tấm màn sa, Lục Diên Chiêu ngồi trong nước, miệng không ngừng phát ra những âm thanh ậm ừ kỳ lạ. Nghe kỹ, giữa một màn rên rỉ đó, thỉnh thoảng lại xen lẫn tên của ta. Tựa như nghiến răng nghiến lợi.

“Sương Nhi… ưm… Sương Nhi ngoan…”

Sư phụ nghe đến đây, đập bàn đứng bật dậy:
“Tên khốn Lục Diên Chiêu! Dám vừa niệm tên con vừa… tự mình động thủ?!”

Trong phút chốc, toàn bộ người trong phòng đều im lặng. Các sư tỷ mặt mày kinh hãi, ánh mắt lảng tránh.

“Chuyện này… có phải ta không nên nghe không?”

Nhưng ta đâu có hiểu!


An Định hầu vậy mà còn có thể làm tiểu thủ nghệ sao?

Thế nhưng đây không phải trọng điểm. Trọng điểm là…

Ta nghiêm túc hoài nghi, Lục Diên Chiêu đã hận ta đến thấu xương. Lúc hắn gọi tên ta, giọng điệu không khác gì sư phụ mỗi lần nói “Tốt tốt tốt!” bằng giọng điệu âm dương quái khí.


Vậy nên ta có thể khẳng định Lục Diên Chiêu đang hận ta.

Dù sao ta cũng là người mới, nhất thời hoảng hốt, hoàn toàn quên mất sau lưng còn có một tên thích khách. Vừa quay đầu đã lập tức chạm mắt với hắn.

Tên kia đang chuẩn bị vung đao chém ta! Thấy ta phát hiện, hắn lập tức tung một cước đá bay ta.

Thế là ta, vô cùng yếu đuối, vô cùng đáng thương, vô cùng mỹ lệ, bị đá thẳng xuống bể tắm. Một tiếng thét kinh hãi kèm theo tiếng nước bắn tung tóe. Lục Diên Chiêu trong hồ kinh ngạc quay đầu nhìn lại. Dùng khuôn mặt đầy hoảng loạn, đỡ lấy ta đang rơi thẳng vào hắn.

Hai chúng ta cùng nhau rơi xuống đáy hồ. Sau lưng, thanh âm tức giận của thích khách vang lên:


“Lục cẩu! Cha ngươi giết con ta, hôm nay ta nhất định khiến Lục gia các ngươi tuyệt hậu!”

Chuyện xảy ra quá nhanh khiến đầu ta vô cùng trống rỗng. Thanh đao vung xuống, nhưng đối với một kẻ không có kinh nghiệm thực chiến như ta thì hoàn toàn không phản ứng kịp.

Là Lục Diên Chiêu ôm ta vào lòng. Ban đầu, ta còn nghĩ là hắn muốn cứu ta. Nhưng không! Hắn cũng muốn giết ta!

Bởi vì hắn cũng mang theo hung khí!

Có một vật cứng chọc vào eo ta, đau đến tê dại. Nhưng rõ ràng, lúc này phía thích khách vẫn nguy hiểm hơn.

Lục Diên Chiêu rút cây trâm cài trên tóc ta, đầu trâm nhắm thẳng vào thích khách, lợi dụng bọt nước làm màn che, trong chớp mắt xuyên thẳng qua yết hầu đối phương.

Một chiêu tất sát, nhanh gọn tàn nhẫn! Đến cùng là ai nói hắn không biết võ công?

Chỉ thấy máu bắn lên mặt ta. Ta sững sờ, không dám tin mà quay đầu nhìn hắn. Mà cái hung khí dưới thân hắn, từ đè ép eo ta, đã trượt xuống đến bụng.

Cả người ta lạnh ngắt, nước mắt chực rơi.
“Đừng giết ta, ta cái gì cũng không biết.”

Hắn nâng mặt ta lên, dịu dàng lau đi vết máu trên đó, ôm ta thật chặt vào lòng.

“Đừng sợ, không ai giết ngươi cả, ta sẽ bảo vệ ngươi…”

Ta run rẩy muốn giãy ra. Nhưng kẻ cả người nóng rực như lửa kia lại phát ra một tiếng rên trầm thấp:

“Ưm… đừng nhúc nhích… Hiện tại ta không khống chế được. Nếu ngươi còn lộn xộn, ta không thể cam đoan bản thân sẽ không làm ra chuyện đáng sợ gì đâu.”

Ông trời ơi!

Hắn không chỉ phát hiện ta là nội gián.


Mà còn uy hiếp ta nữa!

4.

Sư phụ lại một lần nữa đập bàn đứng dậy!
“Tên khốn kiếp Lục Diên Chiêu! Không chỉ tự mình động thủ trước mặt con mà hắn còn dám ôm con!”

Chuyện này có quan trọng đến thế sao? Ta thực sự không hiểu nổi, rốt cuộc Lục Diên Chiêu đang tự xử gì vậy. Chẳng lẽ hắn ngồi đóng đế giày bên bể tắm sao?

Sau trận chiến đó, ta dứt khoát không dám ở lại Hầu phủ nữa.
Ta sợ rằng Lục Diên Chiêu sẽ lấy mạng ta mất. Nhưng các đồng môn lại nói rằng ta chính là người thích hợp nhất để thực hiện nhiệm vụ này.

“Kỳ thực… Hầu gia hẳn là chưa phát hiện ra thân phận của muội đâu, muội quay lại là hợp lý nhất.”


“Thật không?”


“Đương nhiên, không tin thì muội hỏi sư phụ thử xem!”

Ta quay đầu lại, thấy sư phụ vẫn ngồi một góc, lặng lẽ khâu quần áo cho ta. Hắn cẩn thận khâu thêm mấy chiếc khuy trên áo ngoài của ta. Vừa khâu vừa chấm nước mắt.


“Ta sợ lắm… sợ cây cải trắng ta chăm sóc lại bị lợn ủi mất…”

5.


Lúc ta trở về Hầu phủ, trời cũng đã tối. Lục Diên Chiêu biết ta ra ngoài nhưng không hỏi ta đi đâu. Chỉ nói hắn muốn đi tắm, bảo ta chuẩn bị thùng nước.

Có lẽ do chuyện lần trước nên lần này hắn không đến bể tắm nữa mà tắm ngay trong phòng. Đến tận bây giờ ta vẫn chưa biết trên mông hắn có vết bớt hình ngọn lửa hay không.

Vì vậy, ta chủ động đề nghị: Giúp hắn tắm rửa!”

Hắn sững người, trên mặt thoáng qua một tia đỏ bừng, “Không cần.”