Chương 5
9.
Sư phụ nhìn Lục Diên Chiêu bằng ánh mắt như thể hắn là kẻ trộm trẻ nhỏ. Tựa như ngay giây tiếp theo sẽ mở miệng nói:
“Trời ạ, ta chỉ cần liếc mắt một cái là biết đây là con ta. Vừa rồi có phải nó lén gọi ta một tiếng phụ thân không?”
Lục Diên Chiêu cũng nhìn sư phụ bằng ánh mắt như thể đang đề phòng kẻ trộm. Sợ rằng ta sẽ lập tức theo sư phụ rời đi. Hắn thậm chí còn kéo tay ta lại, nhỏ giọng nói:
“Nam nhân tuấn tú trong thiên hạ có vô số, so với hắn còn tốt hơn lại càng không đếm xuể.”
Trên yến tiệc, Lục Diên Chiêu ngồi, ta đứng phía sau hắn. Vậy mà hắn ngang nhiên gắp thức ăn, đưa tận miệng ta.
“A—há miệng nào, món này nàng nhất định thích.”
Những công tử, tiểu thư xung quanh lắc đầu liên tục:
“Hầu gia, ngài sẽ không phải là coi trọng nha hoàn này rồi chứ? Thân phận của ngài tôn quý, nếu chỉ là đùa vui thì không sao, nhưng nếu thành thân… chỉ sợ sẽ khiến kinh thành chê cười.”
Thành thân?!!!
Ta lập tức sặc thức ăn, suýt nữa phun ra cả bằng lỗ mũi. Lục Diên Chiêu vội vàng đưa trà cho ta, ánh mắt lạnh lùng nhìn quanh:
“Các ngươi muốn quản chuyện nhà của bổn hầu?”
Mọi người đồng loạt cúi đầu. Hắn không thừa nhận, nhưng cũng chẳng phủ nhận.
……
Trên xe ngựa trở về phủ, Lục Diên Chiêu hỏi ta có ý định thành thân không. Ta lắc đầu, nghiêm túc nói không muốn, bởi vì ta không muốn mang thai.
Nhưng rồi ta chợt nghĩ đến nhiệm vụ của mình, lập tức sửa lời:
“Nhưng mà thành thân rồi là có thể cởi quần phu quân đúng không?”
Lời vừa dứt, bên ngoài xe ngựa vang lên tiếng cười không thể kìm nén. Lục Diên Chiêu mặt đỏ bừng, bực bội quát:
“Khương Cát! Ngậm miệng!”
Tên thị vệ cố nén cười, nói:
“Sầm Sương à, thật ra chỉ cần cô mặt dày một chút, không cần thành thân cũng có thể cởi quần Hầu gia.”
“Thật sao?!” Ta kinh hỉ trợn tròn mắt.
Lục Diên Chiêu càng thêm bất lực:
“Ngươi đang nói mấy lời quỷ quái gì với nàng vậy hả! Nàng là một cô nương, nếu để người ta biết được, sau này nàng còn gả đi thế nào?”
“Không để ai biết là được mà, hơn nữa, không phải còn có Hầu gia ngài sao? Ta hiểu ngài quá rõ rồi, một khi đã nhận định ai, cả đời cũng không đổi thay.”
“Khương Cát!”
Đường đường là một vị Hầu gia, vậy mà lại lặng lẽ cúi đầu. Ta nhìn Lục Diên Chiêu, hắn cũng lén lút liếc ta một cái rồi vội vàng dời ánh mắt đi chỗ khác. Chỉ là khoảnh khắc ánh mắt giao nhau ấy, quá mức xinh đẹp trong trẻo, khiến ta lập tức ngẩn người.
Hắn… thật sự rất đẹp!
Ta hiếm khi dùng từ “đẹp” để miêu tả một nam nhân. Nhưng hắn thực sự rất đẹp. Mỹ mạo nhưng không yêu mị. Vẫn giữ trọn phong thái cứng cỏi của bậc nam nhi.
Ta không kìm được mà nói:
“Hầu gia, ta không sợ lời đàm tiếu. Hay là… để ta giúp ngài cởi quần nhé?”
“Sầm Sương!” Lục Diên Chiêu hết cách với ta, “Phạt nàng hôm nay không được vào phòng ta!”
10.
Từ sau tiệc mừng thọ, tin đồn Lục Diên Chiêu muốn cưới ta lan truyền khắp nơi. Kinh thành có biết bao tiểu thư ngưỡng mộ hắn, thế nên từ đó trở đi, ta đi đến đâu cũng không hiểu sao lại nhận được những ánh mắt khó chịu.
Đến Tết Đoan Ngọ, Lục hoàng tử mở tiệc ở một tiểu lâu ngoài thành, mời các công tử, tiểu thư tài danh xuất chúng trong kinh thành. Lục Diên Chiêu cũng nằm trong danh sách khách mời.
Gần đến lúc tàn tiệc, có một cô nương muốn mời Lục Diên Chiêu đến nhà nàng xem con mèo biết nhào lộn sau bữa tiệc. Lục Diên Chiêu vốn định từ chối, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt sáng rực của ta, bèn hỏi:
“Muốn xem?”
Ta gật đầu lia lịa: “Chưa từng thấy bao giờ!”
Cô nương kia cười cười, nâng ly rượu mời Lục Diên Chiêu.
Xuất thân từ tổ chức tình báo, dù có ngốc cũng nhìn ra rượu này có vấn đề. Nhưng ta không dám chắc, cũng không tiện nói thẳng, lỡ oan uổng người ta thì sao? Huống hồ nàng ta còn đang chăm chú nhìn, ta cũng không tiện ghé sát tai Lục Diên Chiêu thì thầm.
Chỉ đành ngầm nhắc nhở hắn, bảo hắn đừng uống vội. Ta khẽ chọc vào eo hắn. Hắn khó hiểu nhìn ta. Ta chỉ vào ly rượu, hắn vẫn chưa hiểu. Ta lại làm động tác uống rượu, lần này hắn liền vỡ lẽ.
“Tiểu cô nương không được uống rượu, ta cho nàng ăn hạt lạc này.”
Chết tiệt! Ta nhịn không nổi nữa rồi!