Thân Phận Nằm Vùng Bị Phát Hiện


Chương 7

13.

Ta tìm cớ rời khỏi hầu phủ, trở về tổ chức, giao lại nhiệm vụ cho sư phụ.

Suốt dọc đường, trong đầu ta chỉ lặp đi lặp lại những lời của Khương Cát. Ta cảm thấy Hầu gia còn đáng thương hơn ta. Bởi vì dù ta ngốc, nhưng ta chưa bao giờ tự ti. Có lẽ là vì ta may mắn, luôn gặp được những người yêu thương ta, cho ta dũng khí để đối diện với mọi thứ.

……

Chưa đến nửa ngày sau, Lục Diên Chiêu đã bị đưa vào cung.

Ta không dám quay lại Hầu phủ. Lòng ta trống rỗng vô cùng.

Nhưng ta nghe nói Lục Diên Chiêu đã cãi nhau với Hoàng đế một trận long trời lở đất. Hắn không muốn làm Thái tử, càng không muốn quay về hoàng cung.

“Con không biết Lục Diên Chiêu cứng đầu đến mức nào đâu, hắn suýt nữa thì dùng dao cắt luôn vết bớt đấy.”

Ta không nhịn được mà hỏi sư phụ: “Vì sao chứ?”

“Làm hoàng tử rõ ràng vinh quang hơn làm Hầu gia nhiều mà?”

Sư phụ lắc đầu, chậm rãi kể cho ta nghe.

Năm đó, Nhị hoàng tử Hạ Quân cùng Lục Diên Chiêu chân chính từng bị đưa đến Nam Man làm con tin. Bọn họ cùng nhau chịu đựng những tháng ngày bị hành hạ, giày vò. Nhưng khi được trả về Đại Hạ, giữa đường bọn họ lại bị phục kích.

Lục Diên Chiêu vì cứu Hạ Quân mà bỏ mạng, không thể trở về nhà. Trước khi chết, hắn chỉ cầu xin Hạ Quân sau này hãy đối xử tử tế với phủ Định Quốc hầu phủ.

Nhị hoàng tử Hạ Quân sợ rằng Hầu gia không chịu nổi tin dữ Lục Diên Chiêu qua đời nên đã quyết định thay hắn quay về kinh đô dưới thân phận của Lục Diên Chiêu.

Dù sao, Hoàng đế không chỉ có một đứa con. Nhưng Định Quốc hầu… chỉ có duy nhất một người con trai là Lục Diên Chiêu.

Mười mấy năm làm con tin, không ai biết con tin năm đó lớn lên trông như thế nào.

Nhưng giả rốt cuộc cũng chỉ là giả. Gương mặt mang đường nét giống hoàng tộc của Hạ Quân, chính là sơ hở lớn nhất.

14.

“Sư phụ, có phải con đã làm sai rồi không? Con hoàn thành nhiệm vụ, nhưng hắn lại không vui.”

Sư phụ thở dài thật sâu.

“Con yêu hắn rồi sao?”

“Yêu là cái gì?”

Ta không biết.

Nhưng ta biết, ta thích hắn.

Bởi vì hắn đối xử với ta rất tốt.

Nhưng cảm giác này không giống như ta thích sư phụ.

Thật rối rắm, ta không phân biệt được.

“Sư phụ, con và hắn đã…”

Sư phụ nghe xong thì thở dài một hơi, hận sắt không thành thép.

“Cây cải trắng nhà ta cuối cùng cũng bị lợn ủi mất rồi! Hắn nhất định phải chịu trách nhiệm với Sương Nhi nhà ta!”

“Thôi được rồi, ta vào cung một chuyến.”

……

Phụ thân của sư phụ là Thừa tướng tướng, có địa vị rất cao.

Nghe nói, bọn họ đã đóng cửa nghị sự thật lâu trong Ngự thư phòng. Đến khi bước ra, Lục Diên Chiêu, không đúng, Hạ Quân đã chính thức khôi phục thân phận Nhị hoàng tử.

Nhưng hắn không làm Thái tử mà tiếp tục làm Định Quốc hầu.

Giờ đây, hoàng tử duy nhất còn lại, ngoài hắn, chỉ có Lục hoàng tử mà thôi. Vậy nên, Lục hoàng tử nghiễm nhiên trở thành trữ quân.

……

Sau khi hiểu rõ mọi chuyện, trong lòng ta tràn đầy áy náy. Khi trở về Hầu phủ, ta chủ động thú nhận thân phận của mình. Lão phu nhân rưng rưng lau nước mắt.

“Thật ra… ta sớm đã biết thằng bé không phải con ruột của ta.”

“Con ruột của ta là ai, người làm mẹ như ta sao có thể không nhận ra chứ?”

“Nhưng ta không muốn vạch trần, ta không muốn mất đi đứa con này.”

Ta quỳ xuống dập đầu trước bà, “Xin lỗi.”

Lão phu nhân đỡ ta dậy, giọng hiền từ.

“Không trách con. Chuyện này sớm muộn cũng phải công khai thôi.”

Lúc này, Hạ Quân cũng vừa vặn từ bên ngoài trở về.

Hắn nhìn lão phu nhân, “Mẫu thân, người vĩnh viễn là mẫu thân của con.”

Sau đó, hắn quay sang ta, khóe môi cong lên đầy ý vị.

“Thật ra, ta sớm đã biết nàng đến điều tra thân phận của ta.” Nào có nữ tử nào suốt ngày đòi xem mông nam nhân chứ? Trên mông ta có gì, ta rõ ràng hơn ai hết.”

“Chỉ là khi đó ta chưa chắc chắn nàng là do ai phái tới. Mãi đến khi thấy Tống Viễn bảo vệ nàng như vậy, ta mới xác định rõ nàng là người của hắn, mà hắn thì đang thay mặt phụ hoàng, mẫu hậu làm việc.”

Ta kinh ngạc: “Vậy tại sao ngài không đuổi ta đi? Còn đối xử tốt với ta như vậy?”

Hắn mỉm cười, đưa tay khẽ chạm vào chóp mũi ta.

“Nàng thật sự rất đơn thuần. Nàngi nghĩ quan hệ giữa ta và Lục hoàng tử thân thiết đến vậy, hắn lại không biết ta là ai sao? Chỉ là chuyện liên quan đến vị trí trữ quân, ta không muốn sinh thêm rắc rối.”

“Nhưng bây giờ đã có rắc rối rồi, Lục hoàng tử có giận ngài không?”

“Sao có thể”

Ngay trước mặt lão phu nhân, hắn trực tiếp bế bổng ta lên. Ta theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ hắn, mặt lập tức đỏ bừng, không biết phải làm gì.

Thế nhưng hắn vẫn ngang nhiên như cũ, nói: “Mẫu thân, người không phiền nếu con đưa Sương nhi đi trước chứ?”

Lão phu nhân vừa cười vừa khóc, liên tục gật đầu: “Chỉ cần các con vui vẻ là tốt rồi!”

Lục Diên Chiêu nhẹ nhàng dụi trán vào trán ta, giọng nói trầm thấp: “Bây giờ, có phải nàng nên suy nghĩ về bản thân một chút không?”

Hắn bế ta vào phòng. Ta nhớ đến chuyện xảy ra hôm hắn trúng thuốc, khuôn mặt lại càng nóng hơn.

“Ban ngày ban mặt…”

Lục Diên Chiêu cong môi cười, đáy mắt như nở rộ ánh đào:

“Nàng đang nghĩ gì vậy? Ta đã xin mẫu hậu cho người mang đến loại vải tốt nhất. Một lát nữa thợ may sẽ tới, muốn may cho nàng một bộ phượng quan hà bào.”

“Sương Nhi, lần trước nàng trả lời quá qua loa lấy lệ. Nàng nói lại một lần nữa, nàng có nguyện ý gả cho ta không?”

Tim ta đập dồn dập, không dám nhìn thẳng vào hắn, chỉ lặng lẽ cụp mi.

“Ta nguyện ý.”

(Hoàn)