Chương 3
Tôi bĩu môi: “Nếu thế giới thực sự có người phụ nữ hoàn hảo như vậy, sao anh còn ở bên em?”
Nghe vậy, Cố Vũ Thư cười.
Một cánh tay dài ôm chặt tôi, nhấn tôi vào lòng anh.
Tôi hít sâu, mùi hương dầu gội bạc hà từ tóc anh phảng phất, thậm chí cả mùi cơ thể thoang thoảng.
Có lẽ là mùi mồ hôi, nhưng sao lại thơm đến thế?
Hít một hơi, như nuốt phải tia lửa nóng rực.
Nguồn nhiệt trước mắt vẫn tiếp tục châm ngòi:
“Văn Văn…”
“Hửm?”
“Chúng ta có con nhé?”
“Hả?”
Tôi cười đến không ngẩng đầu lên được:
“Thôi đi, người với nấm làm sao đẻ con? Chúng tôi sinh sản bằng bào tử, cách ly sinh sản hiểu không?”
Thấy tôi cười không ngớt, anh cũng cười theo.
“Đẻ ra nấm cũng không sao. Chúng ta cùng nhau nuôi lớn nó. Được không?”
Anh nói ra thật mềm mại, ấm áp, giọng nói run nhẹ, trong đó chứa đầy khát khao.
Không hiểu sao, tôi lại không cười được nữa.
Đột nhiên trời đất quay cuồng, hương vị đàn ông tràn ngập, cuốn lấy từng lỗ chân lông trên người tôi.
Mũi ngửi thấy mùi hương tươi mát, pha lẫn mùi hormone độc nhất.
Còn tôi thì bám chặt vào bờ vai rộng săn chắc, như đang cưỡi trên lưng một con thú đẹp đẽ và nguy hiểm nhất.
5
Hôm sau.
Khi tôi tỉnh dậy, Cố Vũ Thư đã đi làm.
Tôi mơ mơ hồ hồ ngồi thừ người trên giường, nhìn chằm chằm vào tấm ảnh treo
đối diện, một đôi nam nữ trẻ tuổi đang cười gượng với tôi. Bức ảnh nền đỏ, chất
lượng thô,xem ra có vẻ là tự dùng máy ảnh chụp lại rồi in ra.
Nhưng ai cũng thấy rõ không khí ngượng ngùng nhưng hạnh phúc giữa hai người.
Không hiểu sao, dù bên trái là tôi, bên phải là anh, nhưng nhìn tấm ảnh này tôi lại không có chút ấn tượng nào.
Lẽ nào tôi quên rồi?
Đang ngây người nhìn ảnh, thì chuông báo thức trên đầu giường vang lên.
Ừm, 9 giờ rồi, đến giờ ăn sáng.
Nếu tôi không ăn, Cố Vũ Thư về thấy đồ ăn còn nguyên, anh sẽ rất, rất tức giận.
Thậm chí mấy ngày không để ý, nói chuyện với tôi.
Vì vậy tôi mở hộp sữa, bắt đầu nhai bánh mì một cách khô khan.
Vừa ăn được nửa, ngoài cửa có tiếng chuông, tôi nhìn qua mắt mèo trên cửa, một người đàn ông trung niên đứng đó, sau lưng là hai trợ lý vác máy quay đen ngòm.
Như thể cảm nhận được người trong nhà, ông ta gõ cửa thử:
“Xin chào? Chúng tôi từ đài truyền hình, có thể nói chuyện với cô không?”
Tôi im lặng.
Đợi một lúc không thấy hồi âm, ông ta bắt đầu gõ cửa ầm ầm.
“Cô gái! Cô có nghe thấy không? Tôi nói cho cô biết, người đàn ông bên cô là kẻ xấu. Hắn là kẻ lừa đảo! Một tên điên hoàn toàn! Cô bị hắn khống chế rồi!”
Nói bậy gì thế!
Nghe vậy tôi vừa giận vừa lo, định mở cửa mắng cho một trận, nhưng nhớ đến lời dặn dữ dội của Cố Vũ Thư hôm qua, đành nuốt giận.
Chỉ cách một cánh cửa, người ngoài kia vẫn gào lớn tiếng.
“Cô gái! Hãy tin chúng tôi! Chúng tôi làm truyền thông, tuyệt đối không thể lừa cô. Nhanh ra ngoài, chúng tôi sẽ giúp cô báo cảnh sát!”
???
Tôi tức giận đến nổ tung đầu, định mở cửa tranh luận kịch liệt, nhưng ngay lúc đó mắt tôi tối sầm. Rồi ngất lịm đi.