Anh Chàng Bán Bánh


Chương 6

9

Đám đại ca xăm trổ vốn định giao dịch vào tuần sau đột nhiên dời lịch lên sớm, Trần Tự vì thu thập chứng cứ, một mình dấn thân vào nguy hiểm.

Con dao phay dài bảy tấc chém xuống vai, có thể thấy cả xương trắng lạnh lẽo.

Nhưng anh ấy vẫn không thèm nghĩ ngợi mà xông vào.

Hình tượng cảnh sát nhân dân quang huy, thật khó mà liên hệ với cái người đang nhún nhảy ngồi trên giường cắn hạt dưa trước mắt.

Thấy tôi đến, Trần Tự bật người ngồi dậy, ra vẻ Trần ca.

“Em… Sao hôm nay cô không đi làm?”

“Chồng nằm viện rồi, em còn tâm trí đâu mà ăn gà rán?” Tôi cười trêu, mỗi lần thấy Trần Tự bị tôi trêu đến đỏ mặt, tôi lại thấy rất đắc ý.

“Tôi nói này, em là cái con bé ranh, suốt ngày chồng chồng, không biết xấu hổ à.” Trần Tự hắng giọng, mặt mày hồng hào, “Khụ, cùng lắm thì, gọi bạn trai còn được.”

Tôi còn chưa kịp nói gì, Trần Tự đã ngượng ngùng xỏ dép xuống giường, “Em ngồi đi, tôi đi rửa quả táo cho em.”

Cứ như quên béng mất, người bệnh thật sự là mình mới phải.

Tôi chặn anh ấy lại, cười gian: “Gọi bạn trai là ý gì?”

“Ý… Ý gì?” Trần Tự quay mặt đi, “Không hiểu thì thôi.”

Tôi trầm mặt, tránh đường.

“Được thôi. Vậy coi như xong.”

Trần Tự rất dễ bị chiêu này.

Tôi tiến thì anh ấy lùi, tôi lùi thì anh ấy không biết làm sao.

“Sao, sao có thể bỏ qua…” Trần Tự ngây người tại chỗ, trong mắt thoáng vẻ sốt ruột hối hận, “Trịnh Dung Dung, em hôn cũng hôn rồi, ôm cũng ôm rồi…”

Tôi nhón chân, khẽ chạm môi anh ấy.

“Coi như bồi thường, huề nhau.”

Tôi chiếm tiện nghi xong liền bỏ chạy, nhưng bị anh ấy kéo vào lòng.

Sự thật chứng minh, giở trò lưu manh phải biết dừng đúng lúc.

Trần Tự một tay ôm chặt eo tôi, đuôi mắt ửng đỏ vì kích động, nụ hôn chiếm hữu cuồng nhiệt, như muốn hút cạn không khí trong lồng ngực tôi.

Tôi đứng không vững, vòng tay ôm cổ anh ấy, mặc cho nụ hôn triền miên, khó dứt khó rời.

Đến khi có tiếng ho khẽ của một người đàn ông trung niên vang lên ở cửa.

Tôi giật mình, quay đầu lại.

Một cặp vợ chồng trung niên đang đứng ở cửa, trợn mắt há mồm nhìn chúng tôi.

10

Trần Tự nắm tay tôi, đường hoàng giới thiệu tôi với bố mẹ anh ấy.

Hoàn toàn không hề bị ảnh hưởng bởi việc bị bố mẹ bắt gặp cảnh hôn nhau.

Còn tôi, một tay che trán, không dám ngẩng đầu lên.

Nếu có cái lỗ nào trên mặt đất, tôi cũng muốn chui xuống.

“Dung Dung là một cô bé tốt, ngày thường rất tự nhiên thoải mái, có lẽ hôm nay hơi ngại ngùng thôi.”

Tôi không đáp lời, “Trần Tự, anh đừng vội…”

“Dung Dung làm tạm ở tiệm gà rán, cũng không được học hành nhiều, lúc nhỏ chắc chắn đã chịu nhiều khổ sở.” Trần Tự thoáng lộ vẻ xót xa, nhưng vẫn kiên quyết xin bố mẹ đồng ý: “Nhưng từ nay về sau, con sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt…”

“Ha ha.” Bố Trần Tự cười lạnh một tiếng, “Con chắc chắn là cô ấy không học nhiều?”

Giữa tháng ba ấm áp, tôi sợ đến mức nổi hết cả da gà.

Trần Tự nhíu mày, “Bố, bằng cấp không nói lên được điều gì, cũng không phải là thứ vũ khí để khinh thường người khác. Dù bố và mẹ đều là giáo sư, nhưng điều đó không có nghĩa là bố mẹ hơn người…”

“Hu hu, đại ca, anh đừng nói nữa.”

Bố Trần Tự đẩy gọng kính trên sống mũi, trầm giọng gọi tên tôi, “Trịnh Dung Dung.”

Trần Tự ngơ ngác, quay đầu nhìn tôi.

“Bố… Sao bố biết Dung Dung họ Trịnh?”

Tôi đứng dậy, cung kính cúi chào bố Trần Tự, “Chào thầy ạ.”

Trần Tự hóa đá, ngây người tại chỗ.