Đường Về Nhà Cùng Người Mù


Chương 12

Đối với Phất Minh cầu xin tha thứ, ta luôn mềm lòng, nhưng đêm xuân một khắc đáng giá ngàn vàng, ta không muốn đêm dài kết thúc nhanh như vậy.

Ta đưa tay lấy dây buộc tóc ném sang một bên, gấp mấy lần, đưa tới miệng Phất Minh.

Đầu tóc đen của Phất Minh rối tung, tiếng nức nở trong cổ họng bị dây tóc bịt kín.

Lều phù dung, đêm hôm đó, ngủ cũng rất ngon.

Mùa xuân năm sau, ta dẫn Phất Minh đi theo đoàn lữ hành tới Tây Vực.

Tin cuối cùng về Bất Quy Lâu là Vân Bạc mất tích, Mặc Dạ trở thành lâu chủ mới nhậm chức.

Nhưng những thứ kia đã không còn liên quan đến ta.

Chúng ta ở Tây Vực một năm, cuối cùng tìm được tên vu y có thể chữa sinh tử xương trắng.

Vu y sau khi biết mục đích của ta, liếc ta một cái: “Để cho ta chữa khỏi mắt hắn cũng được, thứ quý giá nhất của sát thủ là cái mạng kia đi?”

Phất Minh nắm tay ta, lôi kéo muốn đi: “Vô Trú, không trị, chúng ta đi về nhà.”

Ta đứng yên, kéo Phất Minh vào ngực, cụp mắt nói: “Mạng của ta đã hứa cho người mù nhỏ rồi, không thể cho tiền bối, ngoại trừ mạng này, thứ khác, ta đều đồng ý.”

Vu y khinh thường hừ một tiếng: “Không ngờ Vân Bạc bạc tình lại có đồ đệ si tình như ngươi.”

Ta ngạc nhiên: “Tiền bối biết… lâu chủ?”

Vu y nói: “Lúc còn trẻ thiếu nợ người khác, lần này coi như trả lại hắn.”

Vu y bỗng hỏi: “Đúng rồi, hàn độc trong cơ thể Vân Bạc có chữa được không?”

Ta nhíu mày: “Việc này vãn bối cũng không biết.”

Vu y nhíu mày sâu hơn: “Nếu không phải Vân Bạc viết thư, ta sẽ nghi ngờ ngươi là đồ đệ hắn hay không.”

Hắn phất tay, đứng dậy vào nhà: “Được rồi, mang người vào đi.”

Ta dắt Phất Minh vào phòng, vu y đuổi ta ra ngoài, cửa vừa đóng, ngăn ta bên ngoài.

Ta ở ngoài trông coi ba ngày, ngoại trừ dược đồng đưa cơm, vu y không cho ai vào.

Ngày thứ ba, cửa cuối cùng mở ra, vu y mệt mỏi chắp tay sau lưng đi ra: “Vào xem một chút đi.”

Ta quên nói lời cảm ơn, vội bò dậy và chạy vào phòng.

Phất Minh nhắm mắt ngồi trên giường, trên mặt không che chắn gì.

Nghe tiếng động, y theo bản năng mở mắt.

Phất Minh vẫy tay với ta đứng sững ở cửa, mặt mày ôn hòa: “Lại đây, để ta nhìn ngươi kỹ hơn.”

Ta sững sờ đi tới, ngồi xổm trước mặt y.

Đôi mắt xám trắng của Phất Minh hôm nay giống ao xuân thủy, lấp lánh ánh sáng, khiến ta nhịn không được chìm đắm.

Ở trong cặp mắt ấy, ta thấy mình như con thỏ ngơ ngác, sững sờ nhìn y.

Hốc mắt Phất Minh ửng đỏ, đầu ngón tay ấm lạnh vuốt sống mũi giữa lông mày ta, cuối cùng dừng ở khóe môi.

Y cười: “Còn đẹp trai hơn trong tưởng tượng của ta.”

Không hiểu sao, lòng chua xót, ta ôm eo Phất Minh, khóc đến mức không kìm được.

Ngày rời đi, ta để lại đao cho vu y.

Vu y liếc vũ khí xếp thứ hai trên Thần Binh Bảng: “Vừa vặn, thiếu một tên chẻ củi.”

Ta ôm quyền nói: “Sau này nếu tiền bối cần, ta xông pha khói lửa, không chối từ.”

Vu y không kiên nhẫn: “Cút đi, đừng quấy rầy ta thanh tịnh.”

Ta đối với bóng lưng kia bái ba lạy, nắm tay Phất Minh rời lò thuốc.

Trên xe ngựa, Phất Minh tựa vào lòng ta, ta hỏi: “Ngươi muốn đi đâu?”

Phất Minh suy nghĩ: “Đi Hoài Nam, nghe nói nơi đó dị bệnh tàn sát bừa bãi, cần đại phu.”

Ta nhéo tay Phất Minh: “Được, nghe lời ngươi.”

Nửa đời sau, ta và Phất Minh vẫn đi trên đường, cứu rất nhiều người.

Mỗi nơi đến, Phất Minh chữa bệnh cứu người, ta đều tới chùa miếu, quỳ trước Phật sám hối khẩn cầu.

Ta thú nhận tội lỗi của mình, cầu kiếp sau được gặp Phất Minh sạch sẽ.

Phật hương cháy hết, khẽ gọi một tiếng: “Vô Trú, chúng ta về nhà.”