Đường Về Nhà Cùng Người Mù


Chương 2

Phất Minh để dược liệu xuống, ôm thỏ vào ngực, nhìn hư không cười: “Ngày mai đưa ngươi đi trấn trên dạo, mua ít thức ăn về.”

Ta bĩu môi, muốn ăn thịt!

Ngày hôm sau, Phất Minh đem dược liệu phơi khô bỏ vào sọt, cầm gậy trúc, ôm thỏ ra cửa. Vết thương chưa lành, sợ gặp kẻ thù, ta không đi theo.

Nhìn người mù nhỏ để lại bàn đồ ăn, ta tới trước bàn, không chút khách sáo bắt đầu ăn.

Ta nằm trên nóc chờ người mù nhỏ trở về, chờ mãi trời sắp tối vẫn chưa thấy bóng dáng.

Ngay khi ta nhịn không được muốn đi tìm y thì thấy một bóng dáng khập khiễng cõng ánh hoàng hôn tới gần.

Trên người Phất Minh đầy bùn đất, ống quần xắn lên lộ đầu gối chảy máu, xem ra ngã. Sắc mặt y trắng bệch, chạy mồ hôi đầm đìa.

Nhưng con thỏ trong lòng y vẫn ổn, không một tia bụi.

Ta rơi xuống đất, phía sau y có hai dân tị nạn đuổi theo: “Đừng chạy nữa, ở núi hoang dã này, ngươi chạy đâu? Hai huynh đệ chúng ta sẽ giữ mạng ngươi.”

Lửa giận trong lòng bộc phát, ta ẩn thân, lặng lẽ xuất hiện phía sau hai người kia.

Ánh sáng lóe, trong nháy mắt cắt đầu lưỡi bọn họ. Ta cầm dao găm lạnh lùng nhìn hai người nằm trên mặt đất chảy máu.

Mùi máu khơi dậy ham muốn giết chóc trong lòng ta, tay dơ dao lên…

“Tiểu Bạch!”

Một tiếng kêu làm gián đoạn, ta run, vội quay lại, con thỏ ngoan ngoãn nhảy ra khỏi lòng Phất Minh.

Biết y quý con thỏ này, ta không làm gì, thi triển khinh công, bắt con thỏ trở về, ném về chân y.

Phất Minh ngồi dưới đất, nước mắt rơi, hoảng hốt ôm con thỏ. Nhìn hai người tị nạn bỏ chạy, ta đang định đuổi thì Phất Minh nghẹn ngào: “Tiểu Bạch, đừng để ta một mình.”

Ta chặt chẽ nắm dao găm, dưới chân cuối cùng không nhúc nhích nữa.

Ta đứng nhìn người mù nhỏ ôm con thỏ khóc đến thương tâm bất lực, trong lòng khó chịu, đây là cảm giác chưa từng có.

Y khóc xong, ta vẫn đứng đó, không hiểu cảm giác này là gì.

Phất Minh lau khô nước mắt, khập khiễng ôm thỏ về nhà, đặt con thỏ vào ổ, xử lý vết thương.

Thỏ nhúc nhích, cọ xát tay y. Phất Minh cười sờ lỗ tai thỏ: “Ta không sao, ngươi không cần lo.”

Ta nhíu mày, cái gì gọi là không sao? Không có ta, ngươi đã gặp rắc rối từ lâu, c/on mẹ nó, lại để ta gặp lại hai đứa kia, nhất định phải giết bọn họ.

Con thỏ cắn ống tay áo y, y mặc kệ cắn rách một lỗ.

Phất Minh xử lý vết thương xong, dỗ con thỏ: “Được rồi, trừng phạt nhỏ cắn một lỗ là được, ta biết sai rồi, lần sau sẽ bảo vệ mình, ngươi cũng đã trút ra rồi, phải tha thứ, làm con thỏ tốt bụng.”

Tốt bụng có tác dụng cái gì. Ta kéo cánh tay, dựa khung cửa, nhăn mũi, còn có lần sau? Một lần bị hù chết, lần sau cho dù ngươi muốn leo núi vượt biển lửa ta cũng phải đi theo.

Y khập khiễng lấy đồ trong sọt, gạo mì, rau xanh, miếng thịt khô nhỏ. Ta lập tức đổi vị trí, trốn xa một chút.

Con thỏ chạy tới chân ta, ôm lá rau nhai giòn tan.

Phất Minh nhìn theo, nói: “Đi theo ta chịu tội, hôm nay làm đồ ăn ngon cho ngươi.”

Cách một dải lụa trắng, ta biết y không nhìn thấy, nhưng có ảo giác bị nhìn thấu, lập tức nín thở, hạ thấp cảm giác tồn tại, tim sắp ngừng đập.

Cuối cùng, con thỏ kéo lá rau về ổ, Phất Minh theo tiếng đầu lệch ra khỏi quỹ đạo, ta mới bắt đầu hô hấp.