Chương 4
Ta tự hỏi có nên đánh ngất y để nghỉ chút, tay đao ở sau cổ trắng nõn, ta lập tức buông.
Ta không xuống tay được.
Ôm chặt y, để y khóc thoải mái, ngất cũng sẽ ngất trong lòng ta không té đất.
Phất Minh vùi đầu trong lòng ta khóc lâu, cuối cùng chỉ còn vài tiếng nức nở, vẫn không ngẩng đầu, giọng buồn bực: “Ngươi… không đi nữa?”
Ta vuốt lưng rún rẩy của y, nói: “Ta không có chỗ để đi.”
Gập ngón tay, chống cằm y, nâng mặt y lên, chạm vào miếng lụa trắng ướt nước mắt: “Ngươi thật sự có thể khóc.”
Vành tai trắng nõn Phất Minh đỏ bừng.
Ta mạnh mẽ ôm ngang y lên.
Y la một tiếng, cứng ngắc: “Làm… Làm cái gì?”
Ta nói: “Tắm rửa.”
Trên đùi Phất Minh có vết thương, nên ta đỡ chân lau người cho y.
Phất Minh nhìn gầy gò, nhưng lớp cơ mỏng đẹp, giống tôm chín, hồng hồng, dựa vào chậu gỗ, ngoan ngoãn để ta xoa.
Tắm xong, ta vớt y lên, dùng vải lụa bọc về phòng ngủ.
Tìm quần áo mặc cho y, cầm dải lụa trắng sạch đứng bên giường, hỏi: “Ta có thể thay lụa trắng cho ngươi không?”
Phất Minh ngẩn, vươn tay sờ lung tung, chạm tay ta, hơi lạnh nắm tay ta, sợ ta biến mất.
Y nghiêng đầu đưa lụa trắng vào tay ta, nhếch môi cười yếu: “Có thể.”
Ta cẩn thận cởi lụa, thấy đôi mắt hoa đào xinh đẹp, mông lung như say, con ngươi trống rỗng vô thần.
Phất Minh h/oảng sợ: “Có phải rất kỳ quái không?”
Ta vuốt đôi mắt rún rẩy của y: “Không, rất đẹp.”
Chẳng biết sao, ta muốn ánh mắt này phản chiếu bóng dáng mình.
Buộc lụa trắng lại, che mắt y, tiếc nuối trong lòng đã tính toán.
Ban đêm, nằm trên xà nhà, đầu toàn hình ảnh trần như nhộng của Phất Minh.
Trong bụng như có ngọn lửa, không phải kích thích hưng phấn, mà là cảm giác người mù nhỏ nằm trên giường.
Nghiêng đầu, dù bóng tối vô biên, vẫn tìm được người trên giường.
Phất Minh ngồi dậy, mắt che lụa, nhìn xà nhà: “Ngươi có thể… ngủ thẳng lên giường.”
Dây đàn trong đầu lập tức đứt đoạn.
Thân thể nhanh hơn đầu óc, khi ta lấy lại tinh thần, đã đặt Phất Minh xuống.
Ta nhận rõ cảm giác trong lòng, có dục vọng với người mù nhỏ.
Ta không biết quanh co, nhìn y dưới thân: “Người mù nhỏ, đi theo ông đây, đời này ông đây lấy mạng đối tốt với ngươi.”
Phất Minh mím môi, lâu không nói.
Ta thô lỗ, nhưng hiểu việc này coi trọng ngươi tình ta nguyện, chưa khốn nạn đến mức dễ người mù nhỏ.
Định rút lui, Phất Minh run tay, sờ vạt áo: “Ta có thể cái gì cũng cho ngươi, nhưng ngươi đồng ý, đừng bỏ lại ta một mình trong bóng tối lâu.”
Ta vuốt mặt y, ngực buồn bực: “Không rời đi, nếu tử biệt, tuyệt đối không chia ly.”
Phất Minh ngẩng đầu gần, hàm răng đụng sống mũi ta, ảo não lui về.
Ta đi theo, nghiền nát tiếng kêu y.
Trong lúc chìm nổi, Phất Minh ôm ta, hỏi liên tục: “Tên… tên… của ngươi…”
Ta cúi hôn khô khóe mắt y: “Vô Trú.”
E dè thân thể Phất Minh, ta không làm quá đáng.
Ánh trăng xuyên cửa sổ, chiếu đuôi mắt ửng đỏ của y.
Ta ôm y, vuốt tóc ướt đẫm trán, nói: “Hối hận sao? Sau này ngươi không cưới được vợ đâu.”
Phất Minh nhắm mắt, giọng khàn: “Vậy ngươi gả cho ta đi, ta cưới ngươi.”
Ta đáp: “Được, nghe lời vợ.”
Phất Minh cười mắng: “Ngốc tử.”
Ta hôn đỉnh tóc y: “Ta không phải ngốc tử, ngốc tử không tìm được người vợ tốt như vậy.”
Khóe miệng y trong ngực cười nhẹ chìm vào giấc mơ đẹp.
Nhìn y ngủ say, trái tim phiêu bạt bất định đã có chỗ về.
Ta có chút sợ y biết thân phận thật, hai tay dính máu tươi.
Áo trắng y sạch sẽ, lần đầu trong đời ta… sợ.