Chương 6
Vuốt lụa trắng trên mặt y: “Sao ngươi luôn biết ta đang nhìn ngươi?”
Phất Minh áp mặt vào lòng bàn tay ta, mỉm cười: “Ngươi nhìn quá tập trung, dễ cảm nhận.”
Ta hỏi: “Ta còn không biết, ngươi tuổi bao nhiêu?”
Phất Minh: “Mười chín, hỏi làm gì?”
Ta có chút đau lòng: “Ta lớn hơn ngươi năm tuổi, ngươi chưa lễ trưởng thành, còn nhỏ, luôn ủy khuất.”
Người mù nhỏ ngạc nhiên: “Ngươi hai mươi bốn, thê thất nhà ngươi có biết ta không?”
Ta vội giải thích: “Chưa cưới vợ, không có tiểu thiếp, chỉ có một mình ngươi.”
Y khổ sở, nhưng cười: “Ta ở lại sơn trang, không để người khác biết, ngươi có thể cưới vợ.”
Nghe vậy, ta tức: “Ngươi cho ta là gì? Có ngươi, sao còn tìm người khác?”
Phất Minh ôm thỏ quá chặt, thỏ thoát khỏi vòng tay, y luống cuống khép tay che giấu, cúi đầu: “Ngươi tuổi không nhỏ, ta không thể sinh… con…”
Ta gấp: “Vậy ngươi thì sao? Muốn cưới vợ, có con?”
Người mù nhỏ lắc đầu: “Không muốn, ta có ngươi là đủ.”
“Ta cũng vậy.” Ta ôm y, đặt lên ghế, giọng hơi lạnh: “Ngồi xuống chờ ăn cơm.”
Bưng đồ ăn lên, đặt đũa vào tay Phất Minh, ngồi đối diện, nhạt giọng: “Ta ở đây.”
Y cầm bát, đầu sắp vùi, cơm chưa ăn mấy miếng, nghẹn: “Ngươi đừng tức giận, sau này ta cũng không nhắc nữa.”
Giọng đáng thương, làm sao ta còn tức.
Ta thở dài: “Phất Minh, ta sẽ không vì bất cứ chuyện gì, bất cứ ai vứt bỏ ngươi, ta không có tâm tư lộn xộn, ngươi nguyện ý cùng ta sống qua ngày, cùng ta có gia đình, ta không còn gì cầu.”
“Nhất định phải nói có điều cầu, ta chỉ cầu sống lâu hơn ngươi một chút, chăm sóc ngươi đến khắc cuối cùng.”
Người mù nhỏ luôn thấy ta chịu thiệt thòi, y nào biết ‘nhà’ này với sát thủ ta, trước chưa bao giờ dám cầu xa vời.
Phất Minh dò xét, đẩy đồ ăn về ta, cuối cùng cười: “Ta biết rồi, ngươi ăn đi.”
Ta ăn miếng, hỏi: “Khi nào nhược quán?”
Phất Minh: “Hai tháng sau, đó là sinh nhật ta.”
Ta gật: “Được, hai tháng sau, ngươi cưới ta.”
Phất Minh ngạc nhiên, suýt rớt đũa: “Cái… gì?”
Ta nhìn y nghiêm: “Ngươi nói muốn cưới ta, quân tử nhất hứa, nặng như Thái Sơn, không đổi ý.”
Y đỏ mặt, khó tin: “Ngươi nguyện… gả cho ta?”
Ta nghiêm: “Ngươi không muốn cưới sao?”
Phất Minh dừng, đặt đũa xuống, cách dải lụa trắng nhìn ta.
Suy nghĩ, mở miệng: “Ta và ngươi làm cá nước thân mật, đi vu sơn vân vũ, ta đương nhiên chịu trách nhiệm với ngươi.”
Phất Minh nghiêm: “Ta đương nhiên muốn cưới ngươi vào cửa.”
Ta gắp bánh ngọt vào bát y: “Ông đây phải có khăn voan đỏ nhất.”
Phất Minh mỉm cười: “Ngày mai lên trấn, đi mua cho ngươi.”
Tia nắng ban mai ló dạng, rón rén đứng dậy làm bữa sáng, sẵn tiện cất kỹ hộp dược liệu và chẩn bệ/nh.
Có lẽ trong lòng kiên định, hôm nay Phất Minh lại ngủ rất say.
Cháo rau thịt nạc bốc hơi nóng, bước vào trong chăn vớt người m/ù nhỏ ra:
“Dậy ăn cơm đi.”
Phất Minh đeo lụa trắng, vùi trong lòng vẫn tỉnh táo.
Trước khi dọn dẹp bàn ăn, Phất Minh nói những việc cần làm hôm nay:
“Ta đi Hồi Xuân Đường khám bệ/nh, ngươi có thể đi dạo thị trấn, trên núi không thú vị chút nào.”
“Không có gì để đi dạo, ngồi một bên trông chừng ngươi là được rồi.”
Đã thấy qua rất nhiều thứ, đi bắc Giang Nam, gạch vàng ngói đỏ, cũng chỉ là mây khói thoáng qua.
Bây giờ chỉ muốn từng giờ từng phút trông coi người m/ù nhỏ, bảo vệ nửa đời sau.
Phất Minh cười cười: “Được, xong việc rồi, đi m/ua khăn voan cho ngươi.”
Ăn xong, cõng đồ đạc, nắm tay người m/ù nhỏ đi về thị trấn.