Đường Về Nhà Cùng Người Mù


Chương 3

Buổi tối, Phất Minh làm bàn thức ăn, đặc biệt xào đĩa thịt khô. Y đặt thức ăn tươi trước ổ thỏ: “À, đã đồng ý, ăn ngon.”

Ta nhìn con thỏ trơn bóng, trong lòng kiên định, sớm muộn phải hầm nó.

Nhưng hiện tại, đĩa thịt khô kia Phất Minh không ăn bao nhiêu, toàn bộ tiến vào bụng ta.

Thịt a, ngon nhất trên thế gian.

Người mù nhỏ đi đứng không tiện, sợ y va chạm, nằm trên nóc nhà, ánh mắt không rời khỏi y.

Con thỏ ngốc kia cũng vậy, Phất Minh đi đâu nó theo đó.

Phất Minh nấu mấy thùng nước ấm, rõ ràng là muốn tắm rửa.

Trước kia khi y tắm rửa, nằm ở nóc nhà nghe tiếng nước ào ào.

Hôm nay thì khác, sợ y ngã sấp, ta nhỏ giọng ngồi trên xà nhà trong phòng.

Nhướng mày nhìn khuôn mặt trắng nõn của người mù nhỏ bị hơi nóng làm ửng đỏ, trên chóp mũi còn treo vài giọt nước, hắn hơi há miệng thở dốc trong phòng ngột ngạt.

Thấy y sờ bên hông, theo bản năng nuốt một ngụm nước miếng.

Mặt Phất Minh càng đỏ hơn, lắp bắp nói: “Ngươi… Ngươi đi ra ngoài.”

Ta cả kinh, thiếu chút nữa ngã vào chậu gỗ bốc hơi nóng.

Ổn định tinh thần, chỉ thấy con thỏ đạp chân chạy ra ngoài.

Ha ha, thỏ ngốc.

Vừa yên lòng, chuẩn bị say sưa nhìn người mù nhỏ cởi quần áo, ai ngờ y đột ngột ngẩng đầu nhìn về phía xà nhà, đỏ mặt nói: “Công tử, tại hạ thẹn thùng, cái này cũng không cần nhìn đi?”

Ta trợn mắt, mất thăng bằng, ngã nhào vào chậu gỗ bốc hơi nóng.

Bùm, nước bắn tung tóe khắp người Phất Minh.

Ta bò ra khỏi chậu, quát: “Ngươi nhìn thấy được lão tử?”

Người mù nhỏ rõ ràng bị dọa, nắm tay áo nhìn hư không, lắp bắp: “Nhìn… Nhìn không thấy.”

“Vậy làm sao ngươi thấy lão tử?”

Phất Minh cúi đầu, hừ một tiếng: “Ta mắt mờ, những cảm quan khác khá nhạy bén, ánh mắt công tử quá mức nóng bỏng, muốn bỏ qua cũng khó.”

“Ngươi đã biết sự tồn tại của lão tử từ lâu?”

Phất Minh mím môi không nói gì.

Ta cảm giác mình như con thỏ ngốc, nhớ mấy lời y nói với thỏ, tức giận thoáng một cái, “Ngươi đùa giỡn ta à?”

“Ta không có!”

Phất Minh hoảng hốt ngẩng đầu, không nhìn thấy ta, chỉ có thể phân biệt phương hướng qua âm thanh.

Ta cảm nhận đôi mắt vô thần dưới lụa trắng đang cố tìm ta.

Quay khuôn mặt y đối diện: “Ta ở đây.”

Sờ được tay ấm áp, không rõ là nước mắt hay nước đọng, ta nhíu mày: “Ngươi khóc?”

Phất Minh lần mò túm tay áo, hoảng hốt: “Ta không đùa giỡn ngươi, sợ ngươi biết ta phát hiện ngươi sẽ rời đi.”

Ta mím môi, nếu y biết sự tồn tại của ta, chắc ta sẽ rời khỏi nơi này ngay.

Phất Minh ngẩng đầu, một dải lụa trắng rơi xuống tay ta.

Lúc này mới hiểu, đó là nước mắt của người mù nhỏ.

Giọt nước mắt này xuyên thấu da thịt, nóng vào một góc trong lòng ta, từ trong đống người bò ra, luyện thành mình đồng da sắt, góc kia là nơi mềm mại sạch sẽ cuối cùng trên người ta.

Ta sững xoa ngực.

Y run giọng: “Coi như ta không biết ngươi tồn tại, ngươi muốn xem thì xem, có thể… không để ta lại một mình trong bóng tối?”

Ta mím môi, xoay người đi ra ngoài.

Tay Phất Minh vẫn giữa không trung nắm tay áo ta.

Xách nước nóng trở về, thấy y vẫn giữ tư thế khóc rụng rời.

Ta đổ nước vào chậu gỗ, nhìn y khóc khổ sở, không biết làm gì, chỉ biết người sống và người chết.

Nhớ lúc con thỏ tâm trạng xấu, Phất Minh ôm thỏ, vuốt lông, con thỏ lập tức vui.

Vì vậy, ta ôm Phất Minh vào ngực, vuốt tóc, muốn làm tâm trạng y khá hơn.

Phất Minh nắm quần áo sau lưng ta khóc gần tắt thở.