Chương 8
34.
Ta vô thức kéo váy về phía dưới đầu gối, bước đi cũng trở nên vụng về. Sống qua bao nhiêu kiếp, đây là lần đầu ta mặc đồ như vậy.
Trước kia, lớp y phục bên trong vẫn đủ che đậy thân thể, còn giờ đây ngay cả bắp chân đều lộ hết ra ngoài, như thể không mặc gì mà bước ra ngoài phố. Cảm giác như ai cũng đang nhìn ta, bước chân cũng dường như không còn vững vàng.
Chân Ni lấy quạt giấy ra, vỗ nhẹ lên người ta: “Đi đường ngẩng đầu ưỡn ngực, đừng có như con chim chút vậy.”
Ta cúi nhìn ngực mình: “Còn… ưỡn ngực?”
“Ngốc, nhìn ta đây.”
Nàng đi phía trước, chỉ còn trông thấy bóng lưng.
Chiếc áo sườn xám ôm lấy đường cong mềm mại của nàng, mỗi bước đi nhẹ nhàng, tà váy cũng theo đó mà rung rinh. Vòng eo lắc lư, mềm mại mà nhịp nhàng.
Lắc trái, lắc phải, lắc phải, lắc trái.
Nàng ngẩng cao đầu, vừa đi vừa nói: “Ngươi thấy chưa? Làm vậy mới tự tin.”
“Trái phải trái, phải trái phải.”
“Ngươi càng khép nép, càng dễ thu hút ánh nhìn.”
Ta cảm thấy lời này của nàng không đúng. Rõ ràng trên đường, mọi người đều chỉ trỏ, bàn tán xôn xao về chúng ta. Ta cảm thấy bây giờ chính chúng ta mới là người thu hút mọi ánh mắt.
Khuôn mặt ta đỏ bừng, cuối cùng không chịu nổi nữa, vội vã kéo túi xách chạy nhanh ra khỏi đám đông. Chân Ni thấy ta im lặng rất lâu, quay đầu lại liền thấy bóng dáng ta hốt hoảng chạy đi.
“Ê ê ê, ngươi đừng chạy, ngươi biết đường về không hả?”
35.
Ngày khai giảng hôm ấy, ta đã quen với phong cách ăn mặc trang điểm mới của các nữ tử.
Ta mặc một thân quần áo học sinh màu lam, tóc tết thành hai bím, chẳng còn chút dấu vết nào của dáng vẻ cũ. Chân Ni dạy môn ngoại ngữ, ta lại không mấy thích học thêm một thứ tiếng khác.
Nhưng lý do của nàng khiến ta không thể phản bác.
“Ngươi không học ngoại ngữ, mấy lão quỷ đó chửi ngươi mà ngươi chẳng hiểu, chẳng phải là để người ta chửi vô ích sao? Dù sao học vài câu mắng chửi cũng có ích, đến lúc đó có thể mắng ngược lại.”
Ta cũng chọn thêm một môn y học.
Kiếp trước ta đã ghi nhớ không ít phương thuốc khi chăm sóc bệnh tình cho công chúa, kiếp này có thể chỉnh sửa lại một chút rồi.
Trình Vọng đi xa, ta liền chuyển đến ở cùng Chân Ni. Ta cảm thấy Chân Ni có điều giấu ta. Nàng cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng vẻ mặt lại lộ rõ sự lơ đãng.
Chân Ni thường tự nhốt mình trong phòng, nói là làm công việc dịch thuật, sợ bị làm phiền. Cho dù là mang thai, nàng vẫn không có thời gian rảnh.
Ta khuyên nàng đừng làm việc quá sức, nàng cười tươi: “Có vị thần y tương lai của ta ở đây rồi, ta còn sợ gì nữa?”
36.
Trong lớp học, một nhóm tuần tra xông vào lớp, bắt giữ Chân Ni khi cô ấy đang giảng bài.
Hiệu trưởng ra mặt dò hỏi, kết luận nhận được là:
“Lấy bút danh ‘Tân Canh Giả’ đăng tải các luận điệu phản động trên tạp chí hàng tháng, hiện đã bị bắt giữ.”
Ta biết bút danh “Tân Canh Giả” này, “Canh Giả” cũng có nghĩa là người dân.
Dưới bút danh này, đã có rất nhiều bài viết cổ vũ tự do tư tưởng, kêu gọi nhân dân đoàn kết cùng nhau chống lại ngoại xâm. Cũng đã từng mắng chửi các quân phiệt chia rẽ nội bộ, kẻ cầm quyền chỉ lo tham lam hưởng lạc. Lời lẽ sắc bén, trực diện vạch trần sự thật.
Phong cách viết của “Tân Canh Giả” có lúc uyển chuyển, nhìn từ điểm nhỏ mà thấy sự lớn lao, có lúc lại mạnh mẽ đến vô cùng.
Không ngờ những bài viết này lại xuất phát từ tay của Chân Ni.
Ngày hôm đó, trên trường không dạy học, ta liền trực tiếp trở về nhà.
Vừa bước vào cửa, ta đã nhìn thấy Trình Vọng.
“Cô đã về rồi!”
Ta vội vã kể lại chuyện Chân Ni bị bắt ở trường. Đáp lại ta là tiếng nức nở của Trình Vọng, hắn dùng tay che mặt.
Ta chợt nhớ lại vẻ mặt lo âu của Chân Ni cách đây không lâu, lòng dâng lên một dự cảm xấu.
“Ngươi không phải đi xa mà là bị bắt phải không?”
Trình Vọng không nói gì, tiếng khóc mỗi lúc một to hơn.
“Bút danh của Chân Ni là ngươi bán đứng đúng không!!”
Lúc này ta còn gì mà không hiểu nữa sao?
Tên này vì mạng sống của mình mà bán đứng vợ con!
Ta giơ tay tát mạnh vào mặt hắn.
“Phì, súc sinh! Nàng còn mang thai con của ngươi, ngươi thật sự có còn là con người hay không?”
Ta tức giận đến mức gần như ngất đi. Ta nắm lấy chiếc đèn bàn gần đó định ném vào đầu hắn, nhưng trong khoảnh khắc đó, ta dừng lại.
“Vì tên tiểu nhân như ngươi, quả thực không đáng. Nếu là trước đây, ta đã sớm lột da ngươi rồi!”
Hiện giờ, điều quan trọng là phải cứu Chân Ni ra.
37.
Trường học đứng ra yêu cầu thả Chân Ni và những người yêu nước khác. Nhưng chính quyền lại đùn đẩy trách nhiệm, không ai chịu đứng ra chịu trách nhiệm.
Chân Ni dưới bút danh trên đã mắng họ từ trên xuống dưới. Dù cuối cùng có phải thả nàng ra thì họ cũng sẽ khiến nàng chịu khổ.
Ta lo lắng vì nàng đang mang thai, liền ra ngoài tham gia biểu tình, mong ép buộc họ nhanh chóng thả Chân Ni, nhưng tiếc là hiệu quả mang lại chẳng được bao nhiêu.
Ta nhớ lại ánh mắt của người dân khi nhìn ta và Chân Ni trên đường, nghĩ đến một kế sách hay. Ta cắt bỏ mái tóc dài đến thắt lưng, trực tiếp cạo đầu. Ta mặc lên người chiếc sườn xám mà Chân Ni từng mặc, đi ra con phố đông vui nhộn nhịp nhất.
Một người phụ nữ đơn thuần sẽ không gây chú ý.
Một người phụ nữ điệu đà có thể thu hút ánh mắt.
Nhưng một phụ nữ điệu đà lại cạo đầu sẽ thu hút sự tò mò rất lớn.
Ta mặc sườn xám, đầu cạo trọc, bộ dạng vừa kỳ lạ vừa quái gở, quả thật đã thu hút sự chú ý lớn.
Ta học theo cách Chân Ni dạy, ngẩng cao đầu.
“Đồng bào! Hãy tỉnh lại đi! Mở mắt ra nhìn cảnh tượng tàn nhẫn này đi!
“Những người yêu nước đã hết lòng vì dân tộc chúng ta, họ có tội tình gì?”
“Chính quyền ích kỷ, hèn nhát, giúp đỡ kẻ xâm lược đàn áp đồng bào mình, dân chúng không thể đứng nhìn, lịch sử cũng sẽ không tha thứ cho các ngươi!
“Xin các ngươi! Ngay lập tức thả những người yêu nước! Thả ‘Tân Canh Giả’!”
38.
Chân Ni đã trở về.
Nhìn thấy bụng nàng đã xẹp xuống, ta không nói gì, trực tiếp xin phép nghỉ dài hạn từ trường.
Nàng vực dậy tinh thần, việc đầu tiên làm là đăng báo, tuyên bố ly hôn với Trình Vọng, cả đời không còn liên quan gì đến nhau nữa.
Sau khi ly hôn, Trình Vọng như trút bỏ được lớp mặt nạ cuối cùng, hoàn toàn đứng về phía kẻ thù của nhân dân, mắng chửi những chiến hữu cũ.
Mà Chân Ni cũng không cần nguỵ trang làm gì nữa. Khi bút danh bị bại lộ, nàng càng trở nên mạnh mẽ hơn.
“Uyển Nghi, cô nói xem, chúng ta phải làm gì để cứu vớt đất nước này?”
“Nếu máu ta có thể đánh thức thêm nhiều đồng bào thức tỉnh, vậy thì cũng đáng giá.”
Nàng càng viết sắc bén hơn, chỉ trích thẳng thừng.
Một ngày nọ, ta phát hiện ra Chân Ni cũng đã cạo đầu.
“Cô vì cứu ta mà cắt bỏ mái tóc dài, sao ta có thể để một mình cô chịu sự chế giễu này được?”
Nàng kéo tay ta đến một ngôi chùa. Nhìn thấy tượng thờ quen thuộc, trong lòng ta bỗng nhiên mơ hồ.
“Đây là…”
Chân Ni nhìn ta với ánh mắt ngạc nhiên: “Cô không biết tướng quân Linh Tú sao? Đáng tiếc cho cô còn đọc qua sử sách!”
“Nam nhân kết nghĩa phải bái Quan Công, còn nữ tử chúng ta kết nghĩa thì đương nhiên phải bái tướng quân Linh Tú rồi.”
“Chỉ cần tuyên thệ trước tướng quân Linh Tú rồi khắc dấu đỏ lên mu bàn tay, chúng ta sẽ là tỷ muội chí thân suốt đời.”
“Về sau nếu thấy tỷ muội nào có dấu đỏ trên tay mà gặp khó khăn, thì dù có giúp được cũng phải giúp, đó là quy củ của việc kết nghĩa với tướng quân Linh Tú.”
Sau mấy trăm năm, ta lại một lần nữa cất tiếng gọi những lời giấu kín trong sâu thẳm ký ức.
“Hôm nay ta thề, đời đời kiếp kiếp là tỷ muội, nữ nhi đồng tâm, lời thề kiên định.”
“Chung thuyền trong gió bão, cùng nhau vượt qua gian khó, thề này không thay đổi, trời đất chứng giám!”
39.
Ta ra chiến trường chữa trị cho các thương binh, còn Chân Ni ở lại hậu phương. Cách duy nhất để chúng ta liên lạc với nhau là qua thư tín.
Có lúc nàng mắng chính mình mù quáng, sao lại nhìn trúng Trình Vọng gió chiều nào theo chiều ấy.
Có lúc nàng cũng cảm thấy buồn bã, nghĩ rằng chỉ có thể viết vài bài báo, mà không thể làm gì cho quốc gia. Còn phần lớn, nàng chỉ dặn dò ta nhất định phải chú ý an toàn. Nàng không ngừng sáng tác, khi rảnh rỗi lại dịch những cuốn sách tiến bộ từ nước ngoài.
Chiến tranh vốn dĩ vô tình. Một hồi chiến tranh, doanh trại của chúng ta bị tấn công bất ngờ. Ta ngã xuống dưới mưa bom đạn, nhìn thấy vết đỏ trên mu bàn tay, từ từ nhắm mắt lại.
Chỉ tiếc là không thể nhìn thấy chiến tranh thắng lợi ngày hôm ấy.
Ta chỉ có thể đi đến đây, phần còn lại sẽ nhờ cả vào các ngươi rồi.