Chương 12
“Bố mẹ đang ở ngay dưới nhà.”
“Tôi biết.”
Giọng cửu vĩ hồ gần như nghiến ra từ kẽ răng.
“Hồ tộc không thể kết khế ước với con người.”
“Tôi cũng biết.”
“Anh có chắc tìm đúng vị trí không?”
“Đã nói là tôi biết…”
Cửu vĩ hồ ngẩn người chốc lát, sau đó thẹn quá hóa giận, cúi xuống cắn lấy môi tôi.
Cơn đau do phản phệ dần biến mất, thay vào đó là một loại đau đớn khác xuyên thấu vào tận não bộ.
Khi cánh cửa lớn bị đẩy ra, tôi thậm chí không thể nhấc nổi một ngón tay.
Những chiếc đuôi mềm mại của Hoài An phủ lên người tôi, nhưng không thể che giấu nổi dấu hôn trên làn da.
Chu Quỳ đứng ở cửa.
Tôi làm nũng: “Kích thước lớn quá, lần sau nhẹ tay chút nhé.”
10
“Hoài An, là cô ta quyến rũ anh đúng không?”
Chu Quỳ dùng mu bàn tay, không ngừng lau nước mắt.
“Hoài An, em là ân nhân cứu mạng của anh mà. Chúng ta đã nói sẽ bên nhau trọn đời. Em chỉ có một mình anh thôi.
Dù anh không thích em, nhưng tại sao lại là Trần Mạt? Tại sao lại là cô ta?”
Chu Quỳ càng nói càng kích động, gần như gào lên trong tuyệt vọng.
Mẹ tôi bước tới trước mặt cô ta, giáng xuống một cái tát.
“Chu Quỳ, tại sao con lại làm thế với chị mình? Nó yêu thương con đến vậy, tại sao con lại tung video bất nhã của Mạt Mạt lên mạng?”
Chu Quỳ cười cay đắng, cô ta cười mà gần như nghẹn thở: “Yêu con? Ai yêu con cơ?”
“Đúng vậy, mẹ à, mẹ yêu con, nhưng mẹ càng thích con bé biết làm nũng là Trần Mạt hơn.
Bố chưa từng yêu con, thậm chí còn thấy con là nỗi xấu hổ. Những danh viện hào môn, những thú nhân, mỗi khi nhìn thấy Trần Mạt đều lập tức gạt con sang một bên.
Chỉ có Hoài An… chỉ có anh ấy là hoàn toàn thuộc về con.”
Chu Quỳ nhìn tôi, ánh mắt dần dần ngập tràn dã tâm ác độc:
“Trần Mạt, cô đã cướp đi tất cả của tôi, như vậy vẫn chưa đủ sao? Tại sao ngay cả Hoài An cô cũng muốn giành? Anh ấy là hy vọng cuối cùng của tôi mà.
Tôi chỉ muốn trở thành duy nhất trong mắt một ai đó, yêu cầu đó quá đáng lắm sao? Tại sao ngay cả tia sáng cuối cùng trong cuộc đời tôi, cô cũng muốn dập tắt? Trần Mạt, đáng lẽ cô nên chết trong tay bọn buôn người ngay từ ban đầu!”
Mẹ tôi khóc không thành tiếng, mấy lần suýt ngất đi.
Tôi khoác đại một chiếc áo ngủ lên người, nói: “Chu Quỳ, từng có hai người thật lòng thích cô.”
“Không thể nào, trong mắt tất cả mọi người chỉ có cô!”
“Con sói lông tím đó đã thầm thương cô suốt bao năm qua. Năm đó, tại hội giao lưu thú nhân, anh ta đã nài nỉ tôi mua lại anh ta, chỉ vì để được ngày ngày ở bên cô.
Nhưng anh ta chết rồi, chết vào ngày trước khi định tỏ tình với cô.”
Chu Quỳ cười lạnh: “Cô nghĩ tôi sẽ tin sao?”