Ta Cho Rằng Ta Là Thiên Kim Giả


Chương 4

Ta chỉ im lặng đứng yên nơi đó, bàn tay siết lại, cắn chặt môi đến mức bật máu.

Ta thực sự muốn hỏi họ, tại sao cùng là cha mẹ mà họ lại coi sinh mạng con cái như cỏ rác, để người ta tùy tiện đánh giết mà không dám phân rõ đúng sai!

Khi ta vào phủ, chỉ cần một nha hoàn trêu chọc ta, Lâm phu nhân sẽ lập tức cho người đè xuống xin lỗi, phạt họ xong còn phải bồi thường cho ta, ôm ta an ủi cả một buổi.

Ta thực sự căm hận, căm hận bản thân đã tham lam muốn tìm kiếm giàu sang, lưu luyến tình cảm ấm áp của Lâm phủ, nghĩ rằng bản thân sẽ từ từ tính toán, không dám quyết liệt với Lâm Ngọc Lang.

Kết quả là ta đã mất cơ hội trả thù, lại còn bị sỉ nhục đến thế này!

Lâm Ngọc Lang nhìn ta với vẻ chắc chắn nắm được phần thắng cùng khinh miệt thấy rõ, trực tiếp chế giễu: “Đến cả cha mẹ ruột cũng nhận ra thối rữa bại hoại thì căn cốt chắc chắn đã hư hỏng rồi!”

Nàng ta chắc chắn ta không thể nào xoay chuyển được.

Lâm phu nhân kinh ngạc, dùng tay che ngực, hai mắt đỏ hoe, “Sao lại… thế này…”

Lâm tướng sắc mặt âm trầm, khí thế uy nghiêm, ông quát lớn: “Đủ rồi! Câm miệng!”

Lâm Tiện vẫn chưa chấp nhận được sự thật, cố gắng biện hộ cho ta: 

“Hai người này chắc chắn là do Lâm Ngọc Lang bỏ tiền thuê tới đây!”

Ánh mắt ta đỏ lên, kẻ ngốc này, bằng chứng rõ ràng ngay trước mắt mà hắn vẫn cố gắng nói giúp ta. Ta biết rõ mình không còn cách nào biện minh, ngoài họ ra, tất cả mọi người ở thôn Thanh Khê đều có thể làm chứng.

Dù sao thì ta cũng đã sống ở đó mười hai năm. Muốn xóa sạch mọi dấu vết thật sự là quá khó. Lâm Ngọc Lang chiếm được ưu thế nhưng lại thay bộ mặt tỏ ra đau khổ, “Giờ sự thật đã sáng tỏ, nữ nhi có chết cũng không oán, chỉ mong cha mẹ xử lý công bằng, trả lại công lý cho nữ nhi.”

Nàng ta cuối cùng cúi đầu hành lễ, trông thật đáng thương biết bao.

Ta đứng bên cạnh, vẻ mặt đầy phòng bị.

Lâm tướng lên tiếng, quyết định sẽ giao ta cho quan phủ.

Lâm phu nhân vội vàng ngăn lại, “Dù sao cũng đã có ba năm mẹ con tình thâm, ta thực sự không đành lòng. Đứa bé này chỉ là bị ma quỷ mê hoặc tâm trí, cũng không làm ra chuyện ác.”

Cuối cùng ta bị đưa đến một thôn quê để giam giữ, Tiểu Hằng cũng theo cùng. Khi ta bị đưa lên xe ngựa, Lâm Tiện lo lắng nhìn ta, ta thật sự không dám đối diện với hắn mà chỉ quay đi tránh mặt.

Trên xe ngựa, Tiểu Hằng lén lút nói với ta: “Thiếu gia đưa cho nô tì một tay nải khá nặng.”

Mở ra xem, tất cả toàn là bạc vụn.

Đúng là thứ thích hợp dùng để hối lộ.

6.

Điều kiện sống ở thôn trang thực sự không quá tệ, so với Tướng phủ thì đúng là cách biệt một trời một vực nhưng so với cuộc sống trước đây của ta thì đã tốt hơn rất nhiều rồi.

Thêm vào đó, có chút bạc lẻ để chi tiêu, ngoài việc không thể ra ngoài thì cuộc sống xem ra cũng khá thoải mái. Nhưng ta vẫn không cam lòng. Cảm giác không cam lòng này đạt đến đỉnh điểm khi Kỷ Dự An ghé thăm.

Khi hắn đến, ta đang phơi đồ cùng Tiểu Hằng, trên mặt không tô son trát phấn, lại bị nắng chiếu suốt cả buổi chiều, mặc đồ đơn giản, trông thực sự khó coi.

Kỷ Dự An thấy thế thì cười nhạo ta: “Con chim sẻ nhỏ, sao lâu rồi không thấy mặt xám mày tro thế này.”

Hắn ăn mặc rất diêm dúa, giống như vừa bước ra từ một buổi tiệc. Ta liếc mắt nhìn hắn, không thèm để ý. Kỷ Dự An nhanh chóng tiến lại gần, nắm lấy tay ta: 

“Ngươi đang làm mặt lạnh với ai vậy, còn tưởng mình là thiên kim cao quý của Tướng phủ à?”

Ta giằng tay ra, lạnh lùng hỏi: “Ngươi đến đây làm gì?”

Hắn khẽ nhón tóc mai của ta, dáng vẻ giống hệt một tên háo sắc, “Đương nhiên là đến để cho ngươi một cơ hội trèo cao lần nữa rồi.”

Hắn nói tiếp, giọng điệu khinh thường: “Dù ngươi mất hết danh phận nhưng dù gì chúng ta cũng có quen biết, ngươi cũng không đến nỗi quá xấu, chỉ cần ngươi đồng ý làm tiểu thiếp của ta, sau khi ta cưới thê tử sẽ tìm cách đưa ngươi vào Vương phủ…”

Ta bật cười, chắc là hắn ăn tát chưa đủ rồi.

Ta thành thạo vung tay lên, tiện thể nói hai chữ: “Mơ đi!”

Hắn bị đánh đến ngẩn ngơ, lấy tay che mặt, tức giận nói: “Ngươi dám đánh ta!”

Ta sải bước bỏ đi, hừ lạnh: “Đánh thì đánh, còn cần phải chọn ngày sao?”

Bây giờ ta chẳng còn gì để mất, đã trọc đầu thì sợ nắm tóc cái gì, nếu có bản lĩnh thì cứ giết ta đi. Kỷ Dự An tức giận đến mức xoay tròn tại chỗ, hắn không thể hiểu nổi tại sao ta lại từ chối hắn, lại còn dám chọc giận hắn khi ta đã rơi vào tình cảnh này.

“Ta nạp ngươi làm quý thiếp là được chứ gì? Có ta bảo vệ, Lâm Ngọc Lang không dám làm gì ngươi.” Hắn ra vẻ nhượng bộ rất lớn, lông mày nhíu lại, vẻ mặt hơi vội vàng như muốn giữ ta lại.

“Ngươi để Lâm Ngọc Lang làm thiếp, ta làm chính thê thì có thể xem xét được.” Ta nói xong, lập tức “Ầm!” một tiếng đóng sầm cửa lại.

Kỷ Dự An vội vàng: “Lâm Ngọc Uyển! Ngươi thật không biết điều! Đừng ỷ vào việc ta thích ngươi mà được nước lấn tới!”

Hắn nói xong thì tự giật mình, vàng tai đỏ ửng, vội vàng “phì phì” hai tiếng.

“Nói sai rồi, chỉ là thích một chút thôi, cũng chỉ vì ngươi có khuôn mặt hợp mắt ta.” Hắn vội vàng sửa lời.

“Ngươi nên cảm ơn ta, nếu để mất ta, ngươi có thể tìm được ai tốt hơn ta không chứ?”

Ta nghe không lọt tai, mắng: “Ở bên ngoài sủa bậy gì đấy!”

Hắn tức giận đá hai cái vào cây táo trong sân rồi mang theo giận dữ bỏ đi.

Thật buồn cười, ta đã mất hết danh phận, nếu làm thiếp cho hắn chẳng khác nào bị tra tấn đến chết, lại chỉ có thể dựa vào sự yêu chiều của hắn để mà sống sót sao? Cái đó chẳng qua là chuyện vớ vẩn mà thôi.

Hắn thích ta thì sao? Thích ta thì có gì quý giá không? Hắn chẳng phải cũng thích Lâm Ngọc Lang sao, phải thành hôn cùng nàng ta rồi mà còn có mặt mũi tới tìm ta cơ đấy.