Ta Cho Rằng Ta Là Thiên Kim Giả


Chương 9

Phần ngoại truyện về a tỷ:

Ta là một cô gái xuyên không gặp xui xẻo, xuyên vào hộ gia đình nghèo khó làm. Tiểu cô nương còn có một người em gái gần tuổi, thậm chí chẳng có cái tên tử tế như nhau.

Ta thấy nàng xinh đẹp đáng yêu như tuyết trắng, bèn đặt cho nàng một cái tên thân mật là Tiểu Ngọc.

Tiểu Ngọc trông chẳng giống ai trong gia đình này, ta nghi ngờ nàng là đứa bé mà cha mẹ ta trộm về. Cha mẹ đối xử với nàng cũng không tốt, ăn uống tồi tệ, làm việc nhiều nhất, đôi tay nhỏ bé của nàng đầy rấy những vết chai sạn.

Dĩ nhiên, cặp vợ chồng này cũng chẳng đối xử tốt với ta, tư duy trọng nam khinh nữ quá mức rõ ràng. Ta nhìn Tiểu Ngọc ngày càng xinh đẹp, càng cảm thấy nếu đây là một cuốn sách, vậy thì rất có khả năng nàng là nữ chính rồi.

Vì vậy, ta cố gắng tạo mối quan hệ tốt với nàng, cùng nàng sống nương tựa lẫn nhau. Nhưng càng sống chung lâu ngày, ta lại càng đau lòng thay nàng. Trong mùa đông lạnh giá chúng ta có hàng đống quần áo phải giặt, coi như đây là công việc để kiếm sống..

Buổi tối chúng ta co ro lại gần nhau để giữ ấm, nàng sẽ thì thầm hỏi ta: “A tỷ, tỷ có lạnh không?”

Ta đặt chân nàng lên bụng mình, lạnh đến mức run rẩy, cứng miệng nói: “Không lạnh.”

Nửa tỉnh nửa mơ, Tiểu Ngọc hỏi ta: “A tỷ, tỷ nói miếng dán giữ nhiệt là cái gì?”

Thì ra là ta bị lạnh đến mức nói mê sảng, để nàng nghe thấy rồi.

Ta ôm chặt nàng, nói: “Là thứ có thể toả nhiệt, dán vào người giống như đang ôm lò sưởi vậy, nóng hừng hực.”

​​Ta xoa đầu nàng, “Ngủ đi, trong giấc mơ sẽ có.”

Trong một lần tình cờ, ta biết được rằng phụ mẫu đã bán đi một miếng ngọc bội vô cùng quý giá, mẫu thân lỡ miệng nói ra, ta mới biết được chân tướng Tiểu Ngọc không phải là con ruột của họ.

Mọi chuyện đã hoàn toàn được liên kết!

Ngọc bội + đứa trẻ nhặt được = nhận người thân!!

Công thức này ta đã quá quen thuộc.

Ta nhìn Tiểu Ngọc vô tư mặc những chiếc áo vá chằng vá đụp, cố gắng giương gậy đập những bộ quần áo, trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa. Tại sao nàng phải chịu đựng khổ sở như vậy! Nàng vốn không đáng phải trải qua những điều này!

Vì vậy, ta đã dồn hết dũng khí chạy đến nhà người đã mua ngọc bội, ngây ngô hy vọng họ có thể trả lại, ta còn nói với họ sẽ đổi công sức để trả nợ. Ta thực sự rất cần miếng ngọc bội ấy, Tiểu Ngọc của ta thực sự cần đến nó, nó có thể thay đổi cả cuộc đời của con bé.

Đối phương nghe xong thì cười lớn một cách thái quá khiến ta vô cùng tức giận.

“Trả lại cho ta! Chính cha mẹ ta đã bán nó đi, ta không bán!”

Có một tiểu cô nương cùng tuổi với ta nghe xong thì cười khúc khích, nói với người đàn ông trung niên bên cạnh: “Quả là có được mà chẳng hề phí công, vậy mà chính chủ tự tìm tới cửa rồi.”

Ta còn đang ngỡ ngàng thì sắc mặt nàng ta đã thay đổi, ra lệnh cho người ta đẩy ta xuống ao sen. Ta ngạt nước, cố gắng bơi về phía bờ nhưng lại bị cô gái đứng ở bờ giữ tóc kéo lại.

Nàng ta cười một cách tàn nhẫn, nắm lấy tóc ta, ấn mạnh mặt ta xuống nước. Ta liên tục vùng vẫy, dần dần mất hết sức lực. Trước khi mất đi ý thức, ta nhận ra hình như họ đã nhận nhầm người.

Xin lỗi Tiểu Ngọc, ta không thể giúp muội lấy lại ngọc bội…

Sau khi chết, ta quay trở lại thời hiện đại.

Một ngày nọ, ta thấy một cuốn tiểu thuyết, lúc này ta mới chợt nhận ra, hóa ra Tiểu Ngọc của ta thực sự là nữ chính.

Sau khi ta chết, nàng đã báo thù cho ta, nhờ những sự trùng hợp mà lấy lại được ngọc bội, nhận lại người thân.

Mặc dù mười hai năm trước nàng trải qua rất nhiều khó khăn nhưng sau đó có gia đình yêu thương, bạn bè bên cạnh, quả thực nàng đã trải qua một đời hạnh phúc

【 Kết thúc ngoại truyện 】