Chương 2
Mẹ nhíu mày, như thể không hiểu nổi tại sao tôi lại hỏi một câu như vậy. “Bảo Châu cần tiền để học đại học. Nhà mình làm gì có tiền? Một đứa con gái, lấy chồng giàu có, ổn định cả đời, thế còn muốn gì nữa?”
Tôi bật cười, nhưng tiếng cười lại nghe như nghẹn lại trong cổ họng. “Một cặp song sinh, tại sao em ấy được đi học đại học, còn con thì không?”
Mẹ chép miệng, như thể không muốn đôi co thêm. “Bảo Châu của tao thông minh, có tương lai. Mày thì sao? Đi học rồi làm gì? Còn không bằng lấy một mối tốt, giúp đỡ gia đình.”
Tôi nhìn mẹ, cảm giác như lòng mình lạnh dần. Một cặp song sinh, chúng tôi cùng sinh ra trong một ngày, nhưng số phận lại bị vạch rõ ràng như vậy. Em gái tôi được chọn, còn tôi bị bỏ lại phía sau.
Tôi siết chặt tay, móng tay bấm vào da thịt đến đau nhói. “Con không muốn.”
Mẹ đập bàn. “Mày không có quyền từ chối!”
Tôi nhìn mẹ, giọng nói cứng rắn hơn bao giờ hết. “Nếu nó muốn đi học thì nó tự đi mà lấy.”
Một cái tát nữa giáng xuống, mạnh hơn cả lần trước. Cơn đau rát bỏng bên má chẳng là gì so với sự tê tái trong lòng. Nhưng tôi không khóc, cũng không hạ giọng cầu xin. Tôi đứng yên, lặng lẽ nhìn mẹ bằng ánh mắt trống rỗng.
Mẹ thở hồng hộc, ánh mắt rực lên cơn giận dữ. “Mày cứng đầu lắm rồi! Không biết trời cao đất dày là gì!”
Bà túm lấy cổ tay tôi, kéo lê ra phía sau nhà. Tôi vùng vẫy, nhưng sức mẹ mạnh hơn tôi tưởng. Bàn tay khô ráp của bà siết chặt đến mức tưởng như có thể bẻ gãy tay tôi bất cứ lúc nào.
Cánh cửa chuồng lợn bật mở. Nơi này đã lâu không nuôi lợn nữa, chỉ còn sót lại mùi phân bùn đất lẫn lộn. Những vách gỗ mục nát, mặt đất nhão nhoẹt bùn cùng rác rưởi.
Mẹ đẩy tôi vào trong, mạnh đến mức tôi khuỵu xuống nền đất ẩm ướt. Mùi hôi thối xộc lên, buồn nôn đến tột cùng.
“Mày cứ ở đây mà suy nghĩ lại đi. Bao giờ biết nghe lời, tao sẽ thả ra.”
Cánh cửa gỗ đóng sầm lại, tiếng then cài vang lên lạnh lẽo. Tôi nhào đến, đập mạnh vào cửa. “Mẹ! Mẹ! Mẹ không thể làm như thế với con được!”
Không có tiếng đáp lại. Chỉ có tiếng gió rít qua kẽ ván mục, kéo theo hơi lạnh buốt da.
Tôi đứng đó, hít vào một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại.
Bên ngoài, mặt trời dần lặn. Bóng tối bắt đầu tràn vào chuồng lợn cũ kỹ. Lạnh lẽo. Ẩm ướt. Quanh tôi, tiếng côn trùng kêu râm ran, thi thoảng lại vang lên tiếng động lạ từ góc tối.
Tôi không biết mình đã thiếp đi lúc nào.
Cái lạnh thấm vào da thịt, hơi ẩm từ nền đất bốc lên khiến quần áo tôi dính bết, bùn đất bám đầy hai bàn tay. Ban đêm, tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng gió lùa qua khe gỗ kẽo kẹt. Tôi co ro trong góc chuồng lợn, mùi ẩm mốc lẫn với mùi hôi thối quện chặt vào người.
Sáng hôm sau, ánh nắng rọi lên mặt tôi. Tôi mở mắt, cổ họng khô rát. Bụng đói cồn cào, nhưng tôi không còn sức để kêu than.
Tôi không biết mình đã ngồi đó bao lâu, cho đến khi nghe tiếng bước chân nặng nề của mẹ tiến lại gần. Cánh cửa chuồng lợn bật mở, ánh sáng chói lòa đập vào mắt.
“Đứng dậy!”
Bà nắm cổ tay tôi, kéo mạnh đến mức tôi lảo đảo suýt ngã. Tôi không kháng cự, chỉ lặng lẽ để mẹ lôi đi xồng xộc vào nhà.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, em gái tôi đã hét lên. “Ôi trời ơi, ghê quá! Hôi muốn ngất mất!”
Nó bịt mũi, nhăn mặt, lùi lại như thể tôi là thứ gì bẩn thỉu lắm. Đôi mắt nó ánh lên sự khinh thường lộ liễu.
Tôi chỉ đứng đó, không nói một lời. Cả người tôi bốc lên mùi hôi khó chịu, mùi của bùn đất, của một đêm dài lạnh lẽo trong chuồng lợn. Nhưng thứ thực sự khiến tôi thấy ghê tởm không phải mùi trên cơ thể mình—mà là ánh mắt của họ.
Khinh miệt. Xem thường.