Thiên Vị


Chương 8

Tôi chậm rãi rút ra một cây kim bạc nhỏ—loại kim chuyên dùng để khâu vải dày, sắc nhọn và lạnh lẽo.

Tôi nâng bàn tay run rẩy của Bảo Châu lên, nhìn những ngón tay trắng nõn đã quen cầm bút viết chữ đẹp. Tôi nghiêng đầu, mỉm cười:

“Em à, nếu sau này em không thể cầm bút nữa, liệu mẹ có xót em không?”

Bảo Châu giãy giụa điên cuồng. Tôi không để tâm.

Mũi kim lạnh lẽo chầm chậm tiến đến, rồi ghim thẳng xuống móng tay hồng hào của nó.

Tiếng rít bị bóp nghẹt trong cổ họng Bảo Châu. Nó co rút người lại, ngón tay run bần bật. Tôi nhìn chằm chằm vào vệt máu nhỏ rỉ ra từ kẽ móng, lắng nghe hơi thở dồn dập của mẹ.

Tôi siết chặt cằm Bảo Châu, ép em ấy phải nhìn thẳng vào tôi. Đôi mắt nó tràn ngập sợ hãi, giãy giụa muốn thoát thân, nhưng cơ thể lại mềm nhũn vì thuốc ngủ vẫn còn vương trong máu. Tôi cười nhẹ, vươn tay vuốt ve gương mặt xinh đẹp mà mẹ vẫn luôn cưng chiều.

Tôi rút ra một con dao nhỏ, lưỡi dao sáng loáng phản chiếu ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn dầu đặt bên góc chuồng. Mẹ co rúm lại, đôi mắt bà đỏ hoe, nước mắt chảy dài. Bà điên cuồng lắc đầu, thân thể giãy giụa nhưng sợi dây thừng trói chặt khiến bà chẳng thể nhúc nhích được bao nhiêu.

Tôi nắm lấy bàn tay Bảo Châu, cảm nhận được từng ngón tay nhỏ nhắn run lên bần bật trong tay mình. Tôi nâng lưỡi dao lên, đặt nhẹ lên đầu ngón tay thon dài của em ấy.

“Chị sẽ không c/h/ặ/t đâu.” Tôi thì thầm. “Chỉ muốn xem thử nếu từng lớp thịt này bị róc ra, mẹ sẽ có cảm giác gì.”

Lưỡi dao nhấn xuống, cắt ngang lớp biểu bì.

Bảo Châu giật nảy người, đôi mắt mở to đầy tuyệt vọng. Máu rịn ra từ vết cắt, nhỏ xuống nền đất bẩn thỉu, loang ra thành những vệt đỏ sẫm. Tiếng rên rỉ nghẹn lại sau lớp giẻ nhét trong miệng, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được từng cơn đau giằng xé đang bùng lên trong cơ thể em ấy.

Mẹ vùng vẫy mạnh hơn, gào thét sau lớp giẻ bịt miệng, toàn thân run lên bần bật. Bà đang đau đớn, đang tuyệt vọng, nhưng không thể làm gì ngoài việc trơ mắt nhìn đứa con gái mình yêu thương nhất bị hành hạ ngay trước mặt.

Tôi nghiêng đầu, nhìn vết máu đỏ sẫm trên đầu ngón tay Bảo Châu, rồi chậm rãi dùng mũi dao khều nhẹ lớp da thịt bị cắt rời. Lớp biểu bì bong ra khỏi móng tay, để lộ phần thịt đỏ tươi bên dưới.

Tôi nghe thấy tiếng rít nghẹn trong cổ họng Bảo Châu, cơ thể em ấy cong giật như một con cá mắc cạn, mồ hôi túa ra ướt đẫm cả lưng áo. Tôi không vội, chỉ chậm rãi tiếp tục công việc của mình, từng chút một lột đi lớp da thịt mỏng manh ấy.

Mẹ phát ra những tiếng ú ớ đầy đau đớn, gương mặt méo mó trong tuyệt vọng. Tôi liếc nhìn bà, chậm rãi cười:

“Mẹ, con đã nói rồi, con không hành hạ mẹ.”

Tôi bóp mạnh bàn tay của Bảo Châu, kéo ngón tay em ấy ra để nhìn rõ hơn.

“Nhưng con muốn mẹ cảm nhận từng chút một…”

Lưỡi dao lại nhấn xuống, lần này sâu hơn, lạnh lẽo hơn.

“Mẹ có cảm thấy đau không?”

Tôi đứng dậy, phủi tay, rồi chậm rãi bước đến góc chuồng nơi tôi đã chuẩn bị sẵn một bịch ni lông căng phồng. Bảo Châu rũ người xuống đất, nước mắt nước mũi tèm lem, mồ hôi dính bết lên khuôn mặt trắng bệch. Cơn đau từ những ngón tay bị róc thịt vẫn đang âm ỉ hành hạ nó, nhưng tôi biết, đây mới chỉ là bắt đầu.

Tôi cầm bịch ni lông lên, bóp nhẹ. Thứ bên trong mềm mềm, nồng nặc một mùi thối tanh tưởi đặc trưng của chuồng lợn.

Mẹ ngẩng phắt đầu lên, mắt bà trợn trừng khi nhận ra tôi đang cầm thứ gì trên tay. Bà bắt đầu vùng vẫy dữ dội, cổ họng phát ra những âm thanh ú ớ tuyệt vọng. Tôi nhìn bà, nhếch môi cười:

“Sao thế mẹ? Con chỉ muốn giúp mẹ dạy dỗ lại cục cưng bé bỏng của mẹ thôi mà.”