Chương 6
Chiếc đũa trên tay bà run lên nhẹ một cái, rồi rơi xuống bàn với một tiếng “cạch” khô khốc. Mắt bà trợn tròn, khuôn mặt thoáng qua một nét bối rối, như thể vừa nhận ra điều gì đó không ổn.
Bảo Châu cũng ngẩng đầu lên, chớp mắt vài cái.
“Ơ…”
Lời chưa dứt, em ấy đã đổ gục xuống bàn.
Một giây sau, mẹ cũng ngã theo.
Tôi vẫn ngồi yên tại chỗ, ngón tay chậm rãi siết lấy đôi đũa trong tay. Ánh mắt tôi lướt qua hai thân người bất động trước mặt, rồi dừng lại trên bát canh còn bốc khói.
Thuốc ngủ bắt đầu phát huy tác dụng.
Cơn buồn ngủ kéo đến nhanh hơn tôi tưởng.
Tôi bật cười khe khẽ, giọng nói nhẹ như gió thoảng:
“Mẹ, em gái… Hai người có biết để mua được số thuốc này, con đã tốn rất nhiều công sức đấy.”
Tôi rũ mắt nhìn xuống, ngón tay miết nhẹ lên mặt bàn gỗ sần sùi.
Một tháng qua, tôi đã lặng lẽ chuẩn bị cho ngày hôm nay. Không dễ dàng gì để có được thuốc ngủ đủ mạnh, lại càng không dễ để khiến họ mất cảnh giác mà ăn sạch sẽ như thế này.
Nhưng cuối cùng, tôi cũng làm được.
Tôi đứng dậy, đẩy ghế ra sau. Một tiếng “két” vang lên trong gian nhà im phăng phắc.
Tôi không vội.
Tôi đã tính toán kỹ lưỡng từng bước, không thể để bất cứ sơ suất nào xảy ra.
Tôi lấy dây thừng đã chuẩn bị sẵn, từng vòng, từng vòng một, siết chặt quanh tay chân họ. Mẹ nằm im bất động, đầu gục xuống bàn, hơi thở đều đều nhưng yếu ớt. Bảo Châu thì khẽ rên lên một tiếng, đôi mắt cố gắng mở ra nhưng lập tức trĩu xuống vì cơn buồn ngủ quá mạnh. Tôi không cho nó cơ hội tỉnh táo. Tôi nhét giẻ vào miệng họ, bịch chặt lại, rồi cẩn thận kiểm tra từng nút thắt trên dây trói.
Không ai có thể vùng vẫy thoát ra.
Xong xuôi, tôi nhìn họ bất động trước mặt. Lúc này, tôi mới chậm rãi thở ra một hơi.
Tôi lần lượt kéo họ ra sân sau.
Tôi mở cánh cửa chuồng heo—cái nơi mà chính mẹ đã từng nhốt tôi vào, bắt tôi phải “tự kiểm điểm” như một con vật. Bây giờ, bà cũng sẽ được nếm trải cảm giác đó.
Tôi lôi mẹ vào chuồng bên trái, ném bà xuống nền đất đầy hơi ẩm và mùi hôi thối. Dù đã dọn dẹp trước đó, nhưng mùi vẫn còn vương vấn. Tôi nhìn bà một lúc, ánh mắt lạnh lẽo, rồi đóng cửa chuồng, cài then chắc chắn.
Bảo Châu được dành cho chuồng bên phải.
Tôi quăng nó xuống như một túi đồ thừa thãi. Mái tóc nó bết lại trên khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt khép chặt, vẫn chưa nhận thức được chuyện gì đang xảy ra.
Mỗi người một chuồng. Không ai có cơ hội giúp đỡ ai.
Tôi phủi tay, đứng dậy, nhìn quanh một lượt. Mọi thứ đã vào đúng vị trí.
Gió thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và hơi nóng của mùa hè. Tôi đứng đó, im lặng trong vài giây, rồi bật cười khe khẽ.
Giờ thì… để xem ai mới là người bị bỏ rơi.