Chương 9
Tôi ngồi xuống bên cạnh Bảo Châu, vỗ vỗ lên má nó, giọng điệu dịu dàng như một người chị đang dỗ em gái ăn cơm:
“Bảo Châu à, cả đời này em được ăn toàn cao lương mỹ vị, chưa từng biết đến mùi vị khổ cực. Hôm nay chị sẽ cho em nếm thử một chút hương vị khác nhé.”
Tôi xé toạc bịch ni lông, mùi hôi thối lập tức bốc lên nồng nặc. Bảo Châu co rúm người lại, ánh mắt tràn đầy kinh hoàng. Nó điên cuồng lắc đầu, cơ thể run lên như một con chim non sợ hãi.
Tôi bóp chặt hàm dưới của nó, ép miệng nó mở ra.
“Bảo Châu ngoan, há miệng nào.”
Nó gào lên sau lớp giẻ bịt miệng, nước mắt giàn giụa. Mẹ rống lên một tiếng ú ớ đầy đau đớn, toàn thân bà căng cứng như muốn nhào đến nhưng chẳng thể làm gì ngoài giãy giụa tuyệt vọng.
Tôi nhấn tay mạnh hơn, móng tay cắm sâu vào hai bên má Bảo Châu, ép miệng nó phải mở ra. Tôi rút lớp giẻ trong miệng nó ra, ngay khi có cơ hội, nó định hét lên nhưng chưa kịp cất tiếng, tôi đã nhanh chóng nhét thẳng thứ hỗn độn nồng nặc kia vào miệng nó.
Bảo Châu quằn quại, mắt nó trợn ngược, cổ họng phát ra những âm thanh khô khốc đầy kinh tởm. Nó cố vùng vẫy, cố nôn ra nhưng tôi bịt chặt miệng nó lại, không cho nó nhả ra dù chỉ một chút.
“Nuốt đi em.” Tôi thì thầm, giọng êm dịu như rót mật. “Ngày xưa chị cũng phải ăn đồ thừa của em, chịu thiệt để em có những bữa cơm ngon. Hôm nay chị chỉ muốn chia sẻ lại một chút thôi mà.”
Bảo Châu run rẩy, ánh mắt cầu xin. Nhưng tôi không quan tâm. Tôi siết chặt hàm nó, ép nó phải nhai, phải cảm nhận từng chút một.
Mẹ tru lên như một con thú bị thương, gào khóc, đầu bà đập mạnh vào vách chuồng như muốn tự hủy hoại bản thân. Nhưng chẳng ai có thể cứu được Bảo Châu lúc này.
Nó nghẹn ngào, ho khan, cố vùng ra nhưng chẳng thể làm gì. Tôi chỉ mỉm cười, vỗ nhẹ lên má nó, giọng dịu dàng như ru ngủ:
“Nuốt đi nào, cục cưng.”
Mẹ tôi ngồi đó, lưng dựa vào thành chuồng, đôi mắt mở to trừng trừng nhìn tôi. Ánh mắt bà chứa đầy hận thù, không còn chút van xin hay yếu đuối nào nữa. Tôi biết, trong giây phút này, bà thực sự căm ghét tôi đến tận xương tủy.
Tôi khẽ cười, quỳ xuống bên cạnh bà, nhẹ giọng thì thầm như một đứa con ngoan ngoãn đang trò chuyện với mẹ:
“Mẹ à, con đã nói rồi, con sẽ không gi/ế/t mẹ đâu. Con tin vào nhân quả, con không muốn gánh nghiệp đâu.”
Tôi nghiêng đầu quan sát bà, thấy hai bàn tay bà siết chặt lại thành nắm đấm, móng tay bấm sâu vào da thịt đến bật máu. Đôi mắt bà đỏ ngầu, lấp lóe tia điên dại. Nhưng tôi không sợ.
Tôi chậm rãi vuốt ve bàn tay bà, cảm nhận được sự thô ráp, chai sạn trên từng ngón tay.
“Bàn tay này… đã từng nấu cơm cho em gái con, mua quần áo đẹp cho nó, vuốt tóc nó mỗi tối. Nhưng với con, bàn tay này chỉ có roi vọt, chỉ có những cái tát, chỉ có những lần xô đẩy vào góc nhà như một con chó ghẻ.”
Tôi lướt ngón tay qua đôi môi bà, nhẹ nhàng cười.
“Cái lưỡi này… đã từng ngọt ngào với em gái con, đã từng ru nó ngủ, đã từng cười đùa, yêu thương nó biết bao. Nhưng với con, nó chỉ có những lời nguyền rủa, chỉ có những tiếng quát tháo, chỉ có những lời cay nghiệt cắt nát trái tim con.”
Tôi đứng dậy, xoay người đi đến góc phòng nơi đã chuẩn bị sẵn dụng cụ của mình.
“Nhưng mà, mẹ à… bây giờ thì khác rồi.”
Đêm đó, trong màn khuya tĩnh lặng, tiếng tru tréo bị bóp nghẹt, những tiếng thổn thức, tiếng vùng vẫy yếu ớt vang lên trong căn nhà hoang vắng.
Bảo Châu vẫn bất tỉnh, cả người nó co quắp lại như một con thú nhỏ bị vùi dập. Còn mẹ tôi… bà vẫn còn sống. Nhưng bà không còn lưỡi để quát tháo, không còn bàn tay để đánh đập.
Tôi lau sạch vết máu trên tay mình, ngắm nhìn “kiệt tác” của mình dưới ánh sáng lờ mờ. Mẹ tôi ngồi đó, thân thể run lên như một chiếc lá úa tàn, đôi mắt bà trợn trừng, đẫm nước nhưng không thể gào thét được nữa.
Tôi quỳ xuống bên cạnh bà, nhẹ giọng hỏi:
“Mẹ à, mẹ có hận con không?”
Bà không thể trả lời.
Tôi cười khẽ, vươn tay vuốt ve mái tóc đã lốm đốm bạc của bà, rồi đứng dậy, bước ra khỏi căn nhà.
Trăng đẹp quá.
Tôi về nhà trong im lặng, cẩn thận khép cánh cửa lại như thể sợ làm kinh động đến bất kỳ ai. Không gian quen thuộc của nhà trưởng thôn khiến tôi thấy an tâm hơn bao giờ hết. Mùi gỗ, mùi dầu tràm thoang thoảng trong không khí, tất cả đều sạch sẽ và ấm áp, trái ngược hoàn toàn với nơi tôi vừa rời đi.
Tôi cởi bộ quần áo vấy bẩn, mở vòi nước, để dòng nước lạnh lẽo cuốn trôi hết những dấu vết còn sót lại trên người. Những vệt đỏ nhàn nhạt trôi theo dòng nước, cuốn xuống cống một cách vô tình, giống như mọi tội lỗi trên đời này rồi cũng sẽ bị rửa sạch, biến mất không dấu vết.
Sau khi tắm xong, tôi khoác một chiếc áo ngủ rộng rãi, lau khô mái tóc rồi nhẹ nhàng bước lên giường.
Tôi phải ngủ thật ngon để ngày mai có sức lực chơi đùa cùng mẹ và em gái yêu.