Chương 1
Ta là một sát thủ, bị thương trong một lần làm nhiệm vụ, vì tránh né kẻ thù đuổi giết, ta trốn trong một sơn trang hẻo lánh trên núi.
Sơn trang đã lâu không có người ở, chỉ có một người mù xinh đẹp bịt mắt.
Mỗi ngày ta đều lén vào phòng bếp ăn hết phần đồ ăn thừa còn lại. Dù sao vùng núi hoang sơ này có rất nhiều mèo rừng, bị mèo ăn không bằng bị ta ăn.
Ta gối đầu cánh tay nằm trên nóc nhà, nhìn mặt trời đếm canh giờ, trong lòng thầm đếm vài giây. Quả nhiên, gian phòng dưới vang lên tiếng xèo xèo, người mù nhỏ bắt đầu loay hoay với dược liệu trong sân.
Ta thở dài, mỗi ngày đều là giờ này.
Mấy ngày nay dưỡng thương ở trong tối, đã hiểu rõ thời gian nghỉ ngơi và làm việc của y. Người mù nhỏ này là một người vô cùng nhàm chán. Mỗi ngày đúng giờ ăn cơm đi ngủ, chơi đùa dược liệu.
Hôm nay, khi y đang sửa sang lại dược liệu, động tác hơi do dự. Ta ngồi dậy kéo cánh tay, trộm lấy một ít dược liệu cầm máu, không nhiều lắm, chắc sẽ không bị phát hiện. Quả nhiên, người mù nhỏ không có bất cứ khác thường gì, tiếp tục động tác trên tay.
Hôm nay sửa sang dược liệu xong, người mù nhỏ không nghỉ trưa như thường ngày, mà đeo gùi trên lưng, cầm cây gậy trúc dò đường đi lên núi.
Ta nhỏ giọng đáp xuống đất, không thể lấy không dược liệu y, ăn cơm của y mà nhìn y một mình lên núi hái thuốc, nếu không cẩn thận rớt xuống núi thì không tốt.
Ta lặng lẽ đi theo phía sau, vẫn duy trì khoảng cách, trong tay cầm một nắm đá, bắn những cành cây khô dây leo chắn đường.
Mũi của người mù nhỏ rất thính, có thể dựa vào khứu giác để phân biệt thảo dược. Nhìn bóng lưng gầy gò của y, ta bắn một viên đá trúng con thỏ rừng, đi qua nhặt ném vào đường y đi.
Gậy trúc đụng vật cản, người mù nhỏ ngồi xổm sờ con thỏ, cẩn thận ôm nó vào ngực, trở về sơn trang.
Ta còn cân nhắc có nên xử lý da lông con thỏ, dù sao y không nhìn thấy, cầm dao lại làm mình bị thương. Kết quả, người mù nhỏ dùng thảo dược trị thương cho con thỏ.
Ta mở to mắt, định cải thiện thức ăn một chút hôm nay. Mấy ngày nay lần đầu tiên người mù nhỏ mở miệng nói chuyện, y vuốt con thỏ, âm thanh nhỏ nhẹ, hơi khàn vì lâu không nói: “Có ngươi làm bạn với ta, ta sẽ không cô đơn như vậy.”
Ta mài dao soàn soạt, tức giận, ngươi không cô đơn nữa, mấy ngày nay ta đi theo ngươi ăn canh suông ít nước, trong miệng sắp nhạt ra một con chim.
Y thấp giọng cười nói chuyện với thỏ: “Ta tên là Phất Minh, ngươi tên gì?”
Ta nằm trên nóc nhà, ngậm cọng cỏ tranh, không khỏi cười nhạo, thật sự là kẻ ngốc, thỏ làm sao biết nói chuyện? Nhưng vẫn yên lặng trả lời trong lòng, kêu Vô Trú.
Phất Minh tự hỏi tự trả lời: “Nươi không thể nói chuyện, sau này gọi ngươi là Tiểu Bạch đi.”
Ta nhớ con thỏ lông xám, thiếu chút nữa cười thành tiếng.
Y lại nói: “Hôm nay Tiểu Bạch muốn ăn gì?”
Ta nghiến răng, muốn ăn thịt thỏ.
Phất Minh ôm thỏ vuốt lông: “Ngươi bị thương, ăn chút gì đơn giản trước đi.”
Con thỏ được an ủi, ta cũng không còn tức giận. Ăn thịt người miệng mềm, thôi thì nghe người mù nhỏ này đi.
Mỗi ngày người mù nhỏ lại thêm một công việc cho thỏ ăn, ta nhìn thỏ ăn rau xanh giống mình, nhịn không được nhe răng với nó, thỏ thối, một ngày nào đó nướng ngươi ăn.