Bí Ẩn Của Địa Ngục Nhỏ


Chương 2

Khâu Kiến Quy: “A…” một tiếng, sợ đến tim lại ngừng đập một lần nữa: “Này, đại huynh đệ, muốn xem cũng đừng dựa vào gần như vậy!” cậu lùi lại một bước.

Quan Phán nghiêng đầu nói: “Tôi không nhìn thấy.”

Kiêu ngạo như vậy sao?! Anh ta đã thành công thu hút sự chú ý của cậu. Tuy nhiên… “Tại sao anh không bị vẻ ngoài của tôi hù dọa?”

Quan Phán lại nghiêng đầu, trả lời: “Mắt của tôi, không nhìn thấy.”

“À.” Thì ra là một con quỷ mù.

Quan Phán: “Cậu đến để giao lưu hữu nghị à?”

Khâu Kiến Quy vừa định gật đầu, chợt nhớ tới con quỷ trước mắt bị mù, vì vậy “Ừ” một tiếng.

Quan Phán dùng ánh mắt tối om nhìn cậu: “Cậu xem… tôi thế nào?”

Khâu Kiến Quy: “Hả?”

Khâu Kiến Quy mơ hồ có thêm một người bạn trai.

Tướng mạo Quan Phán không tệ cho lắm, đáng tiếc là một con quỷ mù.

Nhưng sau khi gặp những con quỷ kì quái kia, Khâu Kiến Quy liền muốn nói rằng mù thật tốt, cậu cũng muốn mù.

Khi còn sống Khâu Kiến Quy chưa từng yêu đương, tự nhận là thẳng nam, thích các chị gái đáng yêu. Đáng tiếc, sau khi chết tìm được một người đàn ông cứng rắn. Cũng may, làm quỷ hẳn là cũng không thể làm chuyện kia, yêu đương lãng mạn cũng được, sau đó cùng nhau đem đi đầu thai. Thật hoàn hảo.

Quan Phán nói muốn đưa Khâu Kiến Quy về nhà. Quỷ có nhà đương nhiên không giống cậu. Khi còn sống cậu không có phòng, sau khi chết còn muốn ở nhờ.

Nhưng mà… tại sao lại ở dưới quan tài? Được rồi, quỷ ở trong quan tài cũng không có vấn đề gì.

Khâu Kiến Quy nhìn chằm chằm phần mộ run lẩy bẩy.

Quan Phán nói: “Vào đi.”

Khâu Kiến Quy: “… Tôi cảm thấy tôi cần người giúp.”

Quan Phán: “…?”

Khâu Kiến Quy thấy chết không sờn nói: “Vào đi, tôi chuẩn bị xong rồi!”

Quan Phán hài lòng nắm tay Khâu Kiến Quy. Khâu Kiến Quy căng thẳng nên không chú ý tới Quan Phán có thể chạm vào mình.

Vốn tưởng rằng sẽ là một không gian tối đen chật chội, thậm chí trước mặt có hài cốt bạn trai mình, trên thực tế đúng là có khác thật.

Rộng rãi, sáng sủa, trong phòng các loại đồ dùng hiện đại đầy đủ, quan trọng nhất là một mặt kính sát đất rất lớn. Trong nháy mắt Khâu Kiến Quy bỏ tay Quan Phán ra chạy về phía gương, tâm trạng từ hưng phấn, khẩn trương, thấp thỏm đến nghi hoặc, không thể tin cuối cùng… gương này không soi được quỷ!

Quan Phán dùng ánh mắt tối om nhìn lướt qua bàn tay, im lặng bước qua.

Chiếc gương soi được anh ta.

Khâu Kiến Quy ngạc nhiên, có chuyện gì xảy ra?

Cậu nhìn về phía ánh mắt đen kịt của Quan Phán, phát hiện bên trong phảng phất có ánh sáng màu hồng.

Quan Phán: “Làm sao vậy?”

Khâu Kiến Quy run giọng hỏi: “Anh… thật sự là bị mù sao?”

Quan Phán theo tiếng nhìn về phía cậu: “Tôi thật sự không nhìn thấy.”

Khâu Kiến Quy: “Vậy tại sao gương soi được anh… nhưng không soi được tôi?”

Quan Phán có chút nghi hoặc: “Gương gì?”

Khâu Kiến Quy: “Trong nhà anh có một cái gương mà anh không biết?”

Quan Phán: “Xin lỗi, phòng này là bạn trai cũ của tôi chuẩn bị.”

Khâu Kiến Quy: “….”

Quan Phán: “Sau đó, vì một lần cãi nhau chúng tôi chia tay.”

Khâu Kiến Quy: “….”

Quan Phán: “Rồi em ấy xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn.”

Khâu Kiến Quy: “…” Không muốn biết tình sử của anh ta đâu.

Quan Phán: “Thôi quên đi, không nói về em ấy nữa.”

Khâu Kiến Quy: “….” Quả nhiên anh ta không phải con quỷ mù bình thường! Anh ta chắc biết đọc suy nghĩ đi!

Quan Phán: “Tóm lại, phòng em ấy chuẩn bị hẳn là rất tốt, chắc là cậu sẽ thích.”