Bí Ẩn Của Địa Ngục Nhỏ


Chương 3

Khâu Kiến Quy… quả thật rất thích. Giường là loại Tatami cậu thích, TV đối diện giường, bên trái có tủ đồ ăn vặt nhỏ, bên phải là cái bàn máy tính có thể lên xuống. Nếu Quan Phán không nói là bạn trai cũ của anh ta chuẩn bị, cậu còn muốn cho rằng đây là phòng của chính mình, quả thực rất hợp ý!

Chỉ là… Là một con quỷ, thật sự có thể đụng tới máy tính? Tay không lướt qua sao?

Khâu Kiến Quy vươn tay… Quả nhiên xuyên qua! Cậu biết ngay mà!

Quan Phán thấy Khâu Kiến Quy chậm chạp không lên tiếng, có chút mờ mịt gọi xung quanh: “A Quy?”

A Quy là cái quỷ gì = = Thôi quên đi, hiện tại trọng điểm là: “Quan Phán, tôi không chạm vào được đồ vật.”

Quan Phán: “…” Thật xấu hổ.

Về việc không chạm được vào đồ vật, cuối cùng cũng không thể giải quyết.

Hoặc là nói, Khâu Kiến Quy rất muốn giải quyết, Quan Phán thì tỏ vẻ cậu có thể gặp tôi là đủ rồi.

Cuối cùng Khâu Kiến Quy cũng không thể sờ vào máy tính, nằm trên người Quan Phán ngủ thiếp đi. Về phần tại sao phải nằm trên người Quan Phán ngủ, Khâu Kiến Quy nằm xuống liền xuyên qua giường, làm sao mà chịu nổi, giữa việc chọn ngủ dưới đất hay ngủ trên người, còn không tới một giây, quyết đoán lấy thịt đè người, xì, đệm ngủ bằng thịt quỷ. Hơn nữa, thân thể bạn trai sờ vẫn rất thoải mái (:з” ∠)

Một giấc ngủ không lâu, Khâu Kiến Quy đã bị Quan Phán gọi dậy, nói muốn dẫn cậu ra ngoài làm túi da.

Lúc này là bốn giờ sáng, Khâu Kiến Quy mơ mơ màng màng dưới sự chỉ huy của Quan Phán, đi tới một nghĩa trang công cộng.

Nhìn tấm bia mộ mênh mông, Khâu Kiến Quy có cảm giác từ biệt thự sang trọng đến khu chật chội. Cậu còn ngái ngủ liền thấy Quan Phán gõ lên một tấm bia mộ.

“A…” Một con quỷ hét lên.

Cả người Khâu Kiến Quy chấn động, lập tức giật mình tỉnh ngủ, trước mắt không phải là quỷ áo xanh kia sao!

“Anh…” Quỷ áo xanh run rẩy chỉ vào cậu.

Khâu Kiến Quy: “Tôi làm sao?” Tôi còn sợ hết hồn!

Quỷ áo xanh: “… Anh tới đây làm gì??”

Quan Phán đúng lúc chen vào: “Tôi muốn thuê anh làm túi da.” Nói xong anh ta lấy từ trên người ra một tờ giấy: “Cứ dựa theo bức tranh.”

Quỷ áo xanh nhận lấy bức tranh nhìn thoáng qua, kinh ngạc nói: “Đây là anh vẽ sao?”

Quan Phán ngắt lời: “Họa sĩ, tôi là họa sĩ.”

Vẻ mặt quỷ mặc áo xanh cổ quái, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ nói: “Chờ một chút.”

Chờ một chút nhưng lại phải đợi hơn một giờ.

Cuối cùng quỷ áo xanh cũng từ trong mộ chui ra, trong tay ngoại trừ bức tranh Quan Phán lúc trước, còn có thêm một thứ, giống như là vật bằng da gì đó.

Khâu Kiến Quy muốn chạm vào, lại nhớ tới mình không sờ được gì. Vì thế cậu vỗ nhẹ vào Quan Phán, nắm tay anh ta đi lấy, cầm gần lại nhìn, thứ kia trắng nõn, nhẵn nhụi, đúng là da người!

Trong đầu Khâu Kiến Quy lập tức bật ra hai chữ: “Mặt nạ?!”

Quỷ áo xanh tự hào nói: “Không sai, là mặt nạ.”

Khâu Kiến Quy: “… Đậu má!” cậu vội lắc tay Quan Phán, bảo anh ta ném thứ đó đi.

Quan Phán không hiểu: “Sao vậy?”

Khâu Kiến Quy: “Mau mau mau! Ném đi! Đây chính là da người mà!” Khâu Kiến Quy điên cuồng lắc mạnh.

Quỷ áo xanh tức giận nói: “Đây không phải da người! Đây là da nhân tạo!”

Khâu Kiến Quy dừng tay một chút: “Hả?”