Bí Ẩn Của Địa Ngục Nhỏ


Chương 7

Khâu Kiến Quy nhìn bản thân mình có chút trẻ và tóc dài hơn, đi theo người đàn ông. Người đàn ông là Quan Phán cũng là phán quan sư.

Sau đó cậu trở thành Câu Hồn Sứ. Dựa vào sau lưng có chỗ dựa, Quan Phán luôn cưng chiều cậu. Về sau tất cả quỷ đều sợ cậu, nhìn thấy cậu không phải kinh hách thì cũng trốn, sống như vậy không có ý nghĩa, cậu bắt đầu giật dây Quan Phán dọn đến nhân gian ở, dù sao hiện tại xã hội văn minh, ít có ác quỷ, căn bản không cần cậu cùng Quan Phán ra tay.

Không nghĩ tới ngày đầu tiên dọn đi, cậu cùng Quan Phán liền cãi nhau! Chỉ vì một tấm gương! Quan Phán giải thích nó không dùng cho cua đồng! Không cua đồng nhưng có hạnh phúc! Khâu Kiến Quy tức giận chạy tới địa phủ tìm Mạnh Bà uống rượu. Kết quả hai người đều uống say, cậu uống lầm canh Mạnh Bà, quên luôn tiền trần, rơi xuống Luân Hồi đạo đầu thai = =

Thẳng đến khi cậu lại một lần nữa chết, lần này, đổi lại là Quan Phán tới tìm cậu.

Phán Quan, Quan Phán.

Khâu Kiến Quy, A Quy.

Nếu có ba đời, cậu chỉ muốn cùng anh ta cùng nhau ở hai đời.

Cả đời này, chính là vĩnh viễn.

“Nào, làm quen một chút, sau này mọi người đều là hàng xóm.”

Quỷ áo xanh: “…”

Quỷ treo cổ: “…”

Thủy quỷ: “…”

Khâu Kiến Quy: “Này, Thủy quỷ đâu, sao cậu ta không tới? Yên tâm, tôi sẽ không kỳ thị các anh đâu, tuy rằng lúc trước các anh trêu chọc tôi, nhưng tôi đã biết là bởi vì tôi quá đẹp trai, thật sự là hết cách, tha thứ cho các anh một lần đó.”

Thủy quỷ: “…”

Chúng quỷ: “…”

Khâu Kiến Quy: “Ơ, thủy quỷ tới rồi, tới đây làm quen một chút, về sau đều là hàng xóm, tuy rằng tôi ở biệt thự, các người ở nghĩa trang công cộng, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không kỳ thị các người!”

Chúng quỷ: Tại sao quỷ có thể sống một cuộc sống như thế chứ.

Khâu Kiến Quy: Tôi thích nhìn các người hận tôi, lại không làm gì được tôi.

Chúng quỷ: Địa ngục trống rỗng, vì ác quỷ đã về nhân gian.

Khâu Kiến Quy: Đúng rồi, quỷ áo xanh, lần trước giao lưu hữu nghị không phải bị tôi cắt ngang sao, hay là tối mai lại làm lần nữa?

Quỷ áo xanh: Thật đúng là…

Khâu Kiến Quy: Cứ quyết định như vậy đi, tối mai gặp. Còn nữa, nhớ chuẩn bị tài nghệ nha!

Ngày hôm sau, vẫn là quảng trường văn hóa quen thuộc, quen thuộc kêu gọi đầu hàng, lần thứ hai đại hội hữu nghị bạn quỷ chính thức tổ chức.

Khâu Kiến Quy trở thành người chủ trì.

Theo ý nghĩa cầu phúc lợi, cầu kết giao, lần thứ hai hội hữu nghị chính thức được tổ chức!

Sân khấu đầu tiên chính là quỷ áo xanh, anh ta trình diễn tạo ra tấm da mới. Sau đó, các loại quỷ đều khoe khoang một phen, cái gì mà một trăm cách bện bánh quai chèo, làm thế nào để đem đầu làm bóng đá, còn có đầu lưỡi liếm trán, thiên kỳ bách quái, không thiếu chuyện lạ, cuối cùng Khâu Kiến Quy cũng hiểu được vì sao có quỷ vạn năm độc thân. Độc thân bằng thực lực, không có vấn đề gì.

Cứ như vậy lăn qua lăn lại đến rạng sáng, Khâu Kiến Quy và Quan Phán mới về nhà. Vẫn là ngôi mộ quen thuộc và tấm gương quen thuộc kia. Ngồi ở trên giường nhìn hai người trong gương Khâu Kiến Quy đột nhiên hỏi: “Nói tiếp đi, anh ở nhân gian bị mù, vậy sao nhận ra em?”

Quan Phán trả lời: “Anh thấy được em.”

Khâu Kiến Quy: “…?”

Quan Phán: “Trái tim anh thấy được.”

Chết tiệt, phạm quy!

Quan Phán ôm cậu nằm xuống: “Ngủ đi.”

Khâu Kiến Quy: “Hả?”

Sau khi chiến đấu hăng hái đến khi trời lại tối một lần nữa, Khâu Kiến Quy hữu khí vô lực nói: “Ngày mai em sẽ tháo cái gương ấy ra!”

Quan Phán: “Không sao, anh không nhìn thấy.”

… Tin lời ma quỷ của anh! Tôi đạp ngựa mới muốn mù!