Chương 10
Tôi còn chưa kịp phản ứng, bạn thân đã nhảy dựng lên: “Trần Tiêm Tiêm, cái miệng của cô không cần nữa à? Nếu không cần thì tôi khuyên nên hiến tặng cho ai đó. Ồ mà quên, miệng cô nhiễm độc rồi, chẳng ai dám dùng đâu!”
Trong lòng tôi âm thầm giơ ngón cái.
Chửi quá hay.
Trần Tiêm Tiêm hừ lạnh: “Cá mè một lứa. Ngồi chung bàn với mấy người đúng là hạ thấp đẳng cấp của tôi.”
Tôi không nhịn được nữa, đáp lại: “Đẳng cấp không phải do túi vài chục ngàn hay kim cương hàng trăm triệu quyết định. Người như cô không biết tôn trọng người khác, chúng tôi chẳng thèm ngồi chung bàn với cô.”
Nói xong, tôi kéo bạn thân bằng tay trái, tay phải nắm lấy Phó Trấn Đình, chuẩn bị rời đi.
Là tôi quá bất cẩn, đáng lẽ không nên đến buổi họp lớp này.
Làm hại Phó Trấn Đình phải chịu nhục cùng tôi.
“Cô nói gì cơ?” Trần Tiêm Tiêm không chịu nổi bị sỉ nhục, liền cầm bát đũa trên bàn ném thẳng về phía tôi.
9
Cơn đau dự kiến không xảy ra.
Khi mở mắt, tôi thấy Phó Trấn Đình ôm lấy tôi, dùng người che chắn.
Khuôn mặt anh lạnh như băng, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Trần Tiêm Tiêm.
“Trời đất, cô dám động thủ à?!” Bạn thân tôi phản ứng ngay lập tức, xắn tay áo lên, giận dữ:
“Hôm nay bà không đánh cô nát bét thì không phải người!”
Tôi vội ngăn bạn thân.
Nếu đánh nhau thật, với cái kiểu lật trắng thay đen của Trần Tiêm Tiêm, chắc chắn bạn tôi sẽ không yên thân.
Huống chi, cô ta còn có một ông bố quyền lực, nếu không đã chẳng kiêu ngạo đến mức này.
“Các người đang làm gì thế?” Một giọng nam quen thuộc vang lên.
Cả đám quay lại nhìn, là một người đàn ông mặc vest chỉn chu.
Tôi đã thấy anh ta trên TV, hình như là một cậu ấm nhà giàu.
“Anh yêu, họ bắt nạt em!” Trần Tiêm Tiêm cố tình nói giọng õng ẹo, nhào tới nắm lấy tay anh ta, đồng thời nhìn chúng tôi với vẻ đầy đắc ý: “Chính là bọn họ!”
“Ai bắt nạt ai?” Bạn thân tôi phẫn nộ phản bác.
Khi người đàn ông nhìn thấy Phó Trấn Đình, sắc mặt anh ta lập tức thay đổi: “Phó thiếu…”
Phó thiếu?
Phó Trấn Đình liếc anh ta một cái, lạnh lùng hỏi: “Đây là bạn gái anh?”
Người đàn ông do dự gật đầu.
“Tốt lắm.” Phó Trấn Đình nhếch môi cười lạnh: “Trần Tiêm Tiêm tiểu thư, chuẩn bị nhận thư từ luật sư đi. Còn anh, chuyện hợp tác của chúng ta cần phải xem xét lại.”
Nói xong, anh bước tới trước mặt Trần Tiêm Tiêm, bất ngờ giơ tay, tát cô ta một cái thật mạnh.
Cả căn phòng như chết lặng.
Bạn thân tôi hét lên kinh ngạc.
Tôi cũng hoàn toàn sững sờ.
Phó Trấn Đình là một người lịch lãm, từ trước đến nay chưa bao giờ động tay với phụ nữ.
Vậy mà hôm nay anh lại…
Trần Tiêm Tiêm ôm má, không dám tin: “Anh… anh dám đánh phụ nữ sao?”
Phó Trấn Đình chỉnh lại tay áo, ánh mắt sắc lạnh: “Tôi chưa bao giờ đánh phụ nữ, nhưng hôm nay là ngoại lệ. Năm xưa cô bắt nạt Gia Di thế nào, tôi sẽ trả lại gấp bội.”
Bạn thân tôi phấn khích giơ tay hô lớn: “Phó lão đại, oai phong lẫm liệt!”
Phó Trấn Đình mỉm cười thân thiện với cô ấy, sau đó quay sang tôi, nắm lấy tay tôi và cười dịu dàng: “Đồ ăn ở đây tệ quá, chúng ta đổi chỗ khác ăn nhé.”