Chương 7
Số tiền tiết kiệm của tôi, có lẽ đủ để mua bộ vest cơ bản nhất.
Nhưng mà…
Toàn bộ số tiền tôi tích góp bao lâu sẽ bay sạch.
Nghĩ đến đã thấy đau lòng.
Tại sao mấy mảnh vải lại đắt thế chứ?
Đang suy nghĩ mông lung thì Phó Trấn Đình bước ra.
Cô nhân viên, dù được đào tạo chuyên nghiệp, vẫn không giấu nổi ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn ngưỡng mộ.
Còn tôi, hoàn toàn đơ người, mắt dán chặt vào anh.
Phó Trấn Đình, với dáng vẻ cao gầy như trúc, cộng thêm khí chất đặc biệt trời ban, dù anh có rơi vào hoàn cảnh nào, vẫn luôn là người nổi bật nhất trong đám đông.
Ngay cả khi anh không còn gì trong tay, phong thái ấy vẫn không đổi.
Khi anh bước về phía tôi, tôi chỉ cảm thấy khó thở, tim đập loạn nhịp.
Đến gần, thấy tôi đỏ mặt tía tai, anh hơi nghi hoặc: “Sao vậy?”
“Không… không có gì.” Tôi hít một hơi, vội vỗ nhẹ mặt mình: “Bên trong hơi nóng quá.”
“Nóng?” Anh nhướng mày, “Điều hòa ở đây đang bật rất mạnh mà.”
Làm ơn, đừng vạch trần tôi nữa được không?
Tôi vẫn muốn giữ chút thể diện mà!
May mà Phó Trấn Đình không nói thêm, chỉ nhìn tôi và hỏi: “Bộ này thế nào?”
Quá đẹp luôn.
Chỉ là giá hơi “không đẹp” chút thôi.
“Đẹp, anh mặc gì cũng đẹp.” Tôi nói thật lòng.
“Đồ nịnh nọt.”
Vì anh đã quyết định mua, tôi cũng đành lấy hết dũng khí chuẩn bị thanh toán.
Nhưng Phó Trấn Đình cản lại, cười nói: “Tôi đã nạp trước ở đây một ít tiền, vẫn chưa xài hết, không cần đụng đến ngân quỹ của em đâu.”
Tôi: “…”
Cô nhân viên kiểm tra tài khoản và thông báo: “Thưa ngài, bộ vest này giá 87.000 tệ, sau khi trừ đi, tài khoản của ngài vẫn còn 680.000 tệ. Ngài có muốn nạp thêm không?”
Tôi suýt làm rơi cốc cà phê.
Sáu trăm tám mươi nghìn?!
“Không cần nạp thêm.” Phó Trấn Đình đáp.
“Tôi nhớ cửa hàng các cô có khu đồ nữ cao cấp đúng không?”
“Dạ có, thưa ngài.” Nhân viên mỉm cười.
Anh khẽ hất cằm: “Chọn cho cô ấy một bộ đẹp nhất.”
7
Khi thay đồ, tôi kéo mãi mà không kéo được khóa.
Theo phản xạ, tôi gọi: “Cô ơi, có thể giúp tôi kéo khóa được không? Cảm ơn.”
Ai đó nhẹ nhàng kéo khóa giúp tôi, nhưng lại không trả lời.
Tôi quay đầu định cảm ơn thì đối mặt với… Phó Trấn Đình.
Mũi tôi gần chạm vào mũi anh.
Chỉ một chút nữa thôi là đã… hôn nhau.
Tôi giật mình nhảy lùi lại như con khỉ: “Sao lại là anh?”
“Các cô ấy bận chút việc.”
Tôi nhìn anh đầy nghi ngờ.
Đây là cửa hàng thương hiệu lớn, khách hàng luôn được đặt lên hàng đầu.
Thường thì nhân viên không bao giờ rời khỏi khu vực thử đồ. Chắc chắn là anh tìm cách cho họ đi chỗ khác.
Ánh mắt anh chăm chú nhìn tôi, sự ngỡ ngàng và ngưỡng mộ trong đó không hề che giấu.
“Không đẹp à?” Tôi hỏi.
“Đẹp.” Anh như bừng tỉnh, khẽ gật đầu, “Rất đẹp.”
Không cần tâng bốc tôi đâu.
“Anh đừng an ủi tôi nữa. Mẹ tôi bảo tôi dáng người năm ăn năm thua, mặc gì cũng không hợp.”
“Đó không phải năm ăn năm thua. Đó là nhỏ nhắn, mà phụ nữ nhỏ nhắn, mặc gì cũng mang lại cảm giác đáng yêu, khiến người khác muốn che chở.”
Đấy, đấy, người biết ăn nói đúng là khác biệt.
Tôi cảm thấy được an ủi, nhưng khi hỏi giá của chiếc váy, tôi lại chùn bước.
“Thôi bỏ đi, đắt quá.”
Nhân viên không bỏ lỡ cơ hội bán hàng, cười nói: “Chồng mua váy cho vợ, làm sao tính đắt được, đúng không thưa ngài?”
“Tôi, tôi không phải…” Tôi lắp bắp định giải thích, nhưng Phó Trấn Đình không cho tôi cơ hội phản bác, đi thẳng đến quầy thanh toán.