Chương 12
Rồi anh thản nhiên nói tiếp: “Thôi, anh không ép em. Đợi em suy nghĩ xong rồi hãy trả lời.”
Nhưng nửa đêm, anh lại chui lên giường của tôi.
Tôi giận dữ: “Anh bảo để em suy nghĩ, vậy tại sao nửa đêm lại lên giường em?”
Phó Trấn Đình làm vẻ mặt vô tội: “Trên sàn có gián.”
Tôi cầm cây chổi, đi ra phòng khách: “Đâu? Nó đâu rồi?”
Anh bất lực xoa trán: “Anh thề anh không làm gì em cả. Chúng ta có thể để một chiếc gối dài ở giữa.”
Tôi không tin anh, nhưng…
Ngay lúc đó, một con gián to thật sự chạy ra.
Tôi lập tức vung chổi, kết liễu nó ngay.
Phó Trấn Đình nhún vai: “Thấy chưa, anh đâu có nói dối.”
Đêm đó, tôi và anh ngủ chung trên một chiếc giường. Ở giữa là chiếc gối dài hình củ cà rốt.
“Ngủ ngon nhé, Gia Di. Chúc em mơ đẹp.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng đến mức như muốn tan chảy.
Tôi vội kéo chăn che kín mặt: “Ngủ ngon!”
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, tôi phát hiện mình giống hệt một con bạch tuộc, bám chặt lấy anh.
Tôi hoảng hốt bật dậy, mặt đỏ như gấc.
Phó Trấn Đình nhìn tôi, làm vẻ mặt vô tội: “Ôm cũng đã ôm rồi, chẳng lẽ giờ em không định chịu trách nhiệm sao?”
Hu hu hu, anh ấy thật biết cách “gài bẫy” người khác.
Nửa năm sau, tôi và Phó Trấn Đình tổ chức đám cưới.
Tôi từng nghĩ bố mẹ anh sẽ không chấp nhận tôi.
Nhưng ngược lại, họ lại rất thích tôi.
Phó Trấn Đình cũng đồng ý quay về tiếp quản gia nghiệp.
Anh nói, vì anh cần nuôi vợ.
Tối hôm trở về, tôi nói với anh: “Anh không cần phải hy sinh vì em đâu. Nếu anh không muốn quay về, em vẫn sống tốt. Em có thể tự kiếm tiền mà.”
Tôi chỉ sợ anh quen sống trong giàu sang, giờ quay lại sẽ khó chịu đựng được.
“Đồ ngốc.” Anh khẽ xoa đầu tôi, rồi đặt một nụ hôn lên trán tôi: “Anh rất vui khi làm điều này.”
Một năm sau, tôi sinh một cặp song sinh – một trai một gái.
Cả gia đình đều chìm trong niềm vui.
Phó Trấn Đình nắm tay tôi, xúc động nói: “Vợ ơi, em vất vả rồi.”
“Không vất vả đâu. À mà, anh đã nhìn con chưa?”
Anh khựng lại một chút: “Anh quên mất.”
Sau khi hai đứa nhỏ đầy tháng, Phó Trấn Đình quyết định đưa tôi đến một hòn đảo để thư giãn.
Nhưng ngày nào tôi cũng gọi video với con.
Cuối cùng, anh nổi giận, nhìn tôi với vẻ mặt ấm ức: “Vợ ơi, rốt cuộc anh quan trọng hơn hay bọn trẻ quan trọng hơn?”
Tôi toát mồ hôi. Đến cả con mình mà anh cũng ghen tị.
Tôi ôm lấy khuôn mặt anh, nghiêm túc nói: “Hai người đều quan trọng, đều là người em yêu nhất.”
Cuộc đời này, em chỉ yêu anh.
Tôi cũng muốn nói rằng, từ cái nhìn đầu tiên khi thấy anh, em đã bị anh cuốn hút.
Thậm chí, lúc đó em còn nghĩ luôn ra tên cho con của chúng ta rồi.
(Hết).