Ly Hôn Xong Mới Bắt Đầu Yêu


Chương 11

Tôi ngây ngốc để anh kéo đi.

Người đàn ông vừa rồi sau một hồi ngơ ngác mới chạy theo, gọi lớn: “Phó thiếu…”

Phó Trấn Đình quay lại, mỉm cười đầy ý tứ: “Tiến thêm một bước nữa, tự gánh hậu quả.”

Lên xe rồi, tôi mới bắt đầu tỉnh táo lại.

“Sao anh ta lại gọi anh là Phó thiếu?”

Không phải anh đã phá sản rồi sao?

Nhưng thái độ kính cẩn của anh ta chẳng giống như đối với một người vừa mất tất cả.

Phó Trấn Đình yên lặng nhìn tôi, rồi khẽ thở dài: “Gia Di, thật ra anh vẫn luôn giấu em một chuyện. Anh sợ em sẽ giận, nên chưa dám nói.”

“Chuyện gì thế?” Tôi tò mò hỏi.

“Anh đúng là phá sản, nhưng anh cũng là người thừa kế của gia tộc họ Phó.”

Tôi: “?”

Anh tiếp tục giải thích: “Anh tự lập từ sớm, khởi nghiệp và thành lập công ty riêng, vất vả lắm mới đưa nó lớn mạnh. Nhưng bố anh lại không hài lòng, ông ấy nghĩ anh nên quay về tiếp quản gia tộc. Vì thế, ông ấy ngấm ngầm ra tay, khiến công ty anh sụp đổ, buộc anh phải ngoan ngoãn trở về.”

“Gia Di, anh không muốn giấu em, nhưng khi em yêu cầu ly hôn, anh không biết làm sao để em hiểu được lòng mình. Vì vậy…”

Người đàn ông vừa mạnh mẽ khí thế trước mặt người khác, giờ đây lại cúi đầu, đầy vẻ ăn năn trước tôi: “Xin lỗi em, nếu em giận, cứ đánh cứ mắng anh đi.”

Tôi cắn môi: “Em ghét nhất là bị lừa dối.”

Anh sững người, trong mắt thoáng qua chút hoảng hốt: “Xin lỗi, Gia Di…”

“Nhưng mà, vừa rồi anh giúp em trả thù, sướng quá, coi như hòa nhé.”

Phó Trấn Đình thở phào nhẹ nhõm.

“Anh không biết đâu, em đã muốn tát cô ta từ lâu rồi mà không dám.

Cảm ơn anh giúp em giải tỏa uất ức bấy lâu.”

Anh khẽ cười, đưa tay gõ nhẹ lên mũi tôi: “Hóa ra vợ anh lại thù dai như vậy. Sau này, anh phải cẩn thận hơn, không được làm em giận.”

Mặt tôi đỏ bừng: “Ai là vợ anh chứ? Em là vợ cũ của anh!”

“Với lại, chẳng phải anh có mối tình đầu đang chuẩn bị về nước sao?”

“Mối tình đầu?” Anh nhíu mày, khó hiểu: “Anh làm gì có mối tình đầu? Mối tình đầu của anh không phải là em sao?”

Nói xong, anh ho khẽ một tiếng, rồi lúng túng: “Ý anh là…”

Nhìn tôi ngạc nhiên đến mức không nói nên lời, anh thở dài: “Anh thật sự không có mối tình đầu nào cả. Không biết em nghe đâu ra chuyện đó. Anh thề, trong đời, người đầu tiên khiến anh rung động là em.”

Tôi nuốt nước bọt, hỏi: “Anh yêu em từ khi nào cơ?”

“Ngày anh đến thăm bà nội, thấy em cười đến mức cả hàm răng đều lộ ra.”

Tôi: “…”

Anh lấy từ túi ra một chiếc hộp nhỏ, mở ra là một chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh.

Ánh mắt anh chân thành: “Lâm Gia Di, em có đồng ý lấy anh lần nữa không?”

Tôi do dự: “Nhưng chúng ta không môn đăng hộ đối. Lần trước em đồng ý chỉ vì muốn hoàn thành tâm nguyện của bà nội anh.”

“Vậy em không muốn hoàn thành tâm nguyện của anh sao?”

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt rực cháy.

“Nhưng mà em…”

Tôi chưa kịp nói hết câu, anh đã dùng hành động để chặn miệng tôi lại.

Khi anh lùi lại, ánh mắt dịu dàng như nước: “Nếu em không đồng ý, anh chỉ có thể độc thân cả đời thôi.”

Câu nói này làm tôi nghẹn lời.