Ly Hôn Xong Mới Bắt Đầu Yêu


Chương 2

Chúng tôi là do bà nội của anh ấy ép buộc mà thành một đôi.

Tôi từng là y tá riêng của bà nội anh, chăm sóc bà từng li từng tí.

Mong muốn cuối cùng của bà là muốn cháu trai bảo bối của mình kết hôn với tôi.

Nghe qua, đúng là drama cẩu huyết nhất trong các thể loại cẩu huyết.

Nhưng, Phó Trấn Đình không hề phản kháng, mà lập tức đồng ý.

Sau khi cưới, tuy anh không hề đụng vào tôi một lần, nhưng lại đối xử rất tốt, mọi thứ ngon lành, vui chơi, anh đều không quên tôi.

Nghĩ đến đây, tôi mềm lòng.

“Được rồi,” tôi gật đầu, “Anh cứ tạm ở đây đi.”

Phó Trấn Đình vốn đang nhìn tôi chờ đợi, nghe câu này, ánh mắt sáng lên: “Cảm ơn em nhiều lắm.”

Buổi tối, đến giờ ngủ, vấn đề bắt đầu nảy sinh.

Nhà tôi thuê chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách, sống một mình thì dư dả, nhưng giờ thêm một người…

Tôi khó xử nhìn Phó Trấn Đình.

Tôi không muốn ngủ dưới đất, cũng không muốn nằm sofa, tôi quen ngủ giường rồi.

Nhưng cũng không thể để một tổng tài (dù giờ phá sản rồi) ngủ dưới sàn.

Anh quen sống sung sướng, làm sao chịu được khổ như thế.

Ánh mắt tôi dừng lại ở chiếc giường đôi hai mét trong phòng.

Phó Trấn Đình dường như nhìn thấu sự khó xử của tôi, liền chủ động cầm gối ra sofa.

2

Ừm, cũng khá là ga lăng đấy chứ.

Buổi tối, tôi nằm trên giường lướt tin tức, bất ngờ thấy một bài viết về tập đoàn Lăng Thịnh, liền nhấn vào xem ngay.

Mười phút sau, tôi thay bộ đồ ngủ mát mẻ ra, mặc bộ đồ ngủ hình gấu dễ thương rồi đi ra phòng khách tìm Phó Trấn Đình.

Hu hu, anh ấy thực sự phá sản rồi.

Thảm quá chứ còn gì nữa.

Không chỉ công ty tuyên bố phá sản, mà tất cả tài sản cá nhân cũng bị đem đi thế chấp, thậm chí có lẽ còn bị nhân viên bất mãn hắt cà phê, ném trứng thối.

Lúc anh vừa vào nhà, tôi còn ngửi thấy mùi lạ.

Thảm đến mức này, vậy mà tôi còn để anh ngủ sofa.

Tôi là người sao?

Phòng khách không bật đèn, nhưng rèm được kéo ra, ánh trăng rọi vào.

Anh đứng ngoài ban công, nhìn xa xăm lên bầu trời đêm, bóng lưng trông cô độc và lẻ loi đến lạ.

Từ đỉnh cao rơi xuống đáy vực, cảm giác chênh lệch này, nếu là người tâm lý yếu đuối một chút, chắc giờ đã đứng trên tầng thượng cân nhắc về ý nghĩa cuộc đời rồi.

Tôi lại bắt đầu mắc cái tật hay thương người.

“Ờm…” Tôi lên tiếng.

Phó Trấn Đình quay lại.

Anh vừa tắm xong, mái tóc đen mượt hơi rối, vài lọn tóc lòa xòa trên trán.

Đôi mắt đen sâu thẳm của anh như bầu trời đêm, khó mà đoán được anh đang nghĩ gì.

Ánh mắt tôi bất giác trượt xuống.

Anh mặc bộ đồ ngủ lụa cổ chữ V, để lộ xương quai xanh hoàn hảo và làn da ngăm khỏe khoắn.

Không nhìn lung tung, không nhìn lung tung!

Tôi ngửa đầu lên, ánh mắt đảo khắp nơi:”Ờm… tối nay hơi lạnh, tôi nghĩ đi nghĩ lại, sofa cứng quá, nằm dễ bị cảm. Hay là… chúng ta chia sẻ một chút đi.”

Anh trầm ngâm, không chắc chắn hỏi lại: “Ý em là, chúng ta ngủ chung à?”

Ngủ chung cái gì mà ngủ chung!

Đừng có hiểu sai ý tôi chứ!

Mặt tôi nóng bừng, lắp bắp: “Tôi… tôi… ý tôi là, chúng ta ngủ cùng một giường, đắp chung chăn, kiểu chỉ nói chuyện thôi ấy. Anh đừng hiểu lầm!”

Nói xong, tôi chỉ muốn tự vả cho cái miệng mình.

Mình vừa nói cái quái gì thế không biết!

Tôi nghe thấy tiếng cười khẽ, khi ngẩng lên, Phó Trấn Đình đã trở lại vẻ nghiêm túc.

Anh gật đầu: “Vậy thì cung kính không bằng tuân lệnh.”

Nói rồi, anh cầm gối, bước qua tôi với dáng vẻ thoải mái, nhẹ nhàng.

Tôi gãi đầu.

Cảm giác có gì đó sai sai.

Nhưng rất nhanh, sự vui vẻ của anh tan biến.

Nhìn chiếc gối ôm dài hình củ cà rốt tôi để giữa giường, khóe miệng anh giật giật: “Lâm Gia Di, em đang làm gì vậy?”

Tôi ho khan một tiếng:”Ờm, tôi ngủ hay xoay lung tung, sợ đêm đá trúng anh nên phải ngăn cách một chút.”

Nói xong, ánh mắt tôi lại loạn cả lên.

Chẳng phải sợ mình xoay lung tung đá trúng anh đâu, mà sợ mình không kìm được bản năng, xông lên đè anh luôn thì có.

Tôi là kiểu người gì cũng có, chỉ thiếu mỗi chút liêm sỉ.

Anh nhếch môi cười, cầm chiếc gối ôm hình củ cà rốt lên, đôi mắt đào hoa khẽ nheo lại, cúi người sát vào tôi:”Lâm Gia Di, em sợ đá trúng tôi, hay sợ tôi sẽ làm gì em?”

Tôi ngửa người ra sau, cổ họng khô khốc: “Anh… anh có phải người như vậy không?”

Anh khẽ cười: “Em tin tôi đến vậy sao?”

Tất nhiên là tin rồi.