Chương 6
Tôi thường tìm những câu chuyện hài mới nhất trên mạng kể cho bà nghe.
Đôi khi Phó Trấn Đình đến thăm bà, anh đứng tựa cửa, không ai hay biết.
Thường thì khi tôi và bà cười nghiêng ngả, quay đầu lại đã thấy anh đứng đó, khóe môi cong nhẹ đầy ý cười.
Tôi lập tức thu lại nụ cười, ngồi thẳng lưng: “Chào anh Phó.”
Anh khẽ gật đầu, bước vào trong.
“Bảo bối, cháu đến rồi à.” Bà nội thấy cháu trai, khuôn mặt già nua hiện lên nụ cười vui vẻ.
Tôi nghĩ chắc hai bà cháu có chuyện muốn nói, liền định rời đi.
Nhưng anh gọi lại: “Ở đây không có người ngoài, em không cần đi.”
Nghe câu đó, bà nội nhìn hai chúng tôi với ánh mắt đầy ẩn ý.
Mặt tôi đỏ bừng.
Gì mà “không có người ngoài”?
Khi bà nội ngủ, tôi tiễn anh ra cửa.
Đây là viện dưỡng lão tốt nhất thành phố, người không có địa vị hoặc tiền bạc khó mà vào được.
Phó Trấn Đình bận rộn công việc, không có thời gian chăm sóc bà.
Thuê y tá chuyên nghiệp về nhà thì bà cảm thấy cô đơn, nên anh chọn nơi này.
Ở đây có đầy đủ y tá, bác sĩ, chuyên gia dinh dưỡng và cả nhà tâm lý học.
Quan trọng nhất là bà có bạn để trò chuyện.
Mặc dù phần lớn thời gian là tôi ngồi trò chuyện với bà.
Viện dưỡng lão nằm trên núi, không khí trong lành, cây cối xanh mát, chim hót hoa nở.
Chỉ cần đi bộ một vòng, hít thở thật sâu, bạn sẽ cảm giác tâm hồn mình được gột rửa.
Tôi và Phó Trấn Đình đi dọc con đường phủ đầy bóng cây.
Im lặng một lát, anh nói: “Bà nhờ em chăm sóc.”
Tôi ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt trong trẻo mà lạnh lùng của anh, tim như lỡ một nhịp, vội vàng cúi đầu: “Dạ.”
“Em căng thẳng à?”
Tôi vội lắc đầu: “Không căng thẳng.”
Nói dối.
Tôi cũng chẳng hiểu vì sao, cứ gặp anh là tim đập loạn xạ, họng khô khốc, nói chẳng tròn câu.
Có lẽ là do khí chất của anh quá mạnh mẽ.
Tôi chỉ là một con tép, không dám làm càn trước mặt anh.
“Thật sao?” Anh cười khẽ: “Không căng thẳng là tốt.”
Đây không phải lần đầu tôi thấy anh cười.
Nhưng dưới tán cây xanh mát, bầu trời xanh thẳm và mây trắng, nụ cười ấy như có ma lực, đánh thẳng vào trái tim tôi.
6
Bạn thân lại gọi đến, giọng dứt khoát: “Cưng, nhất định phải dẫn bạn trai theo cho có khí thế, nếu không thì coi như tao chuẩn bị mài dao mổ heo rồi.”
Tôi chính là con heo và con cừu mà cô ấy muốn mài dao.
Không còn cách nào khác, tôi đành cầu cứu Phó Trấn Đình.
Nghe xong lời nhờ vả, anh ngồi trên sofa, ngón trỏ tay trái gõ nhẹ lên bàn trà, giọng trầm thấp: “Ý em là, muốn tôi đóng giả làm chồng em để tham gia họp lớp?”
Tôi đỏ mặt gật đầu.
“Nếu anh cảm thấy khó xử thì…”
“Không phải là không được…”
Cả hai chúng tôi cùng nói, tôi vừa nghe thấy anh đồng ý thì lập tức im bặt.
Anh nhếch môi cười: “Chuyện nhỏ thế này tôi sao lại không giúp. Hơn nữa, tôi ăn của em, ở nhờ em, chẳng phải cũng nên làm gì đó để đáp lại sao, đúng không?”
Ăn của tôi, ở nhờ tôi?
Nhưng anh đã trả tiền mà.
Cả 150.000 tệ cơ đấy.
“Nhưng mà…” Anh giả vờ phiền não, “Tôi giờ phá sản rồi, chẳng có nổi một bộ đồ ra hồn.”
“Tôi sẽ mua cho anh!” Tôi giơ tay ngay.
“Vậy thì không cần chọn ngày nữa, đi luôn bây giờ đi.”
Bây giờ?
Đúng là phong cách làm việc quyết đoán của một thương nhân, anh kéo tôi xuống lầu ngay lập tức.
Khi thấy chiếc Maybach đậu trước cửa, tôi ngơ ngác: “Xe này là…”
Anh mở cửa, tay che lên mép xe như một quý ông: “Tôi thuê đấy. Làm ăn thì phải có chút thể diện, không có xe sang, người ta còn chẳng buồn nhìn đến anh.”
Ồ, hóa ra là vậy.
Tôi cảm thấy hơi xót xa cho anh.
Từ một người phong độ ngút trời, giờ lại phải chật vật đủ đường để bắt đầu lại.
“Xin lỗi, tôi chẳng giúp được gì.”
Lúc này, tôi thực sự cảm thấy bất lực. Nếu tôi có chút khả năng, có lẽ đã giúp được anh phần nào.
Anh hơi sững lại.
Rồi ánh mắt anh dịu đi, như ngấm đầy sắc xuân tháng ba, vừa ấm áp vừa dịu dàng: “Đồ ngốc.”
Câu “đồ ngốc” này khiến mặt tôi đỏ bừng, tim đập thình thịch.
Đến trung tâm thương mại, Phó Trấn Đình dẫn tôi vào một cửa hàng đồ vest cao cấp mà anh có vẻ rất quen thuộc.
Trong lúc anh thử đồ, tôi lén nhìn bảng giá trên tag.
Ngay lập tức, tim tôi đập nhanh, huyết áp tăng vọt.
Cô nhân viên đứng bên cạnh mang cà phê đến, nở nụ cười dịu dàng: “Chị đợi một chút nhé, ở đây có tạp chí để chị xem. Nếu cần gì, cứ gọi em.”
Tôi đáp lại một tiếng đầy chột dạ.
Trong lúc nhấp cà phê, tôi bắt đầu tính toán.