Chương 3
Nếu không, lúc trước khi kết hôn, anh còn giữ mình được lâu như thế, chứng tỏ anh chẳng hứng thú gì với tôi.
Nhưng mà tôi lại có hứng thú với anh.
Nếu không vì nghe phong phanh mối tình đầu của anh sắp từ nước ngoài trở về, sợ anh nhất thời xúc động mà bỏ rơi tôi, thì tôi đã không tranh thủ ra tay trước để làm kẻ mạnh trong mối quan hệ.
Vậy nên, tôi mới đề nghị ly hôn.
Khi tôi nói muốn ly hôn, anh chẳng nói gì.
Ngày hôm sau anh ấy đã đồng ý.
Haiz, nghĩ lại, chúng tôi kết hôn thì qua loa, mà ly hôn lại còn qua loa hơn.
Tội cho các cô chú anh chị ở cục dân chính.
3
“Ngủ sớm đi.” Tôi ôm gối ôm hình củ cà rốt, trở mình và nhắm mắt giả vờ ngủ.
Giả vờ mãi, cuối cùng tôi cũng ngủ thật.
Đến nửa đêm, tôi bị tỉnh dậy vì buồn đi vệ sinh.
Khi mở mắt ra, tôi phát hiện gối ôm hình củ cà rốt trong tay đã bị thay thế bằng… Phó Trấn Đình.
Tôi như một con bạch tuộc, quấn chặt lấy anh ấy.
Anh nằm đối diện tôi, mắt nhắm, hơi thở đều đều, ngủ rất say.
Đèn ngủ vẫn sáng, nên tôi có thể nhìn thấy rõ hàng mi dài và dày của anh.
Đúng là tay người ta rất khó giữ yên.
Tôi không kìm được, nhẹ nhàng chạm vào hàng mi của anh. Anh hơi động đậy, làm tôi hoảng hốt rụt tay lại.
Sau đó, tôi cẩn thận thu chân về, định gỡ cánh tay anh đang đặt trên eo mình ra thì… anh mở mắt.
Bốn mắt nhìn nhau.
Tôi chỉ muốn chui xuống đất cho đỡ xấu hổ.
Hai chúng tôi cứ nhìn nhau như vậy đến năm phút, cuối cùng tôi cũng tìm được cái cớ: “Xin lỗi nhé, tôi đã bảo là tôi ngủ không yên mà, làm phiền anh rồi.” Nói xong, tôi bật dậy định chuồn.
Anh bất ngờ giữ lấy tôi.
Bàn tay ấm áp của anh nắm cổ tay tôi, cả người tôi như bị dòng điện chạy qua, tê rần từ đầu đến chân.
Tôi đứng đơ như một con robot.
Thấy tôi bất động, anh có chút nghi hoặc, ngồi dậy tiến lại gần, đôi lông mày khẽ nhíu, lo lắng hỏi:
“Em bị sao thế?”
“Ta… tê rồi.”
Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, Phó Trấn Đình đã không còn ở trên giường.
Nghĩ đến chuyện tối qua, tôi cảm giác mình đã mất hết thể diện.
Có vẻ vì dậy vội quá, tôi bị chuột rút, chân không đứng nổi mà còn đang buồn đi vệ sinh.
Lúc đang nghĩ có khi nào phải “giải quyết tại chỗ” không thì Phó Trấn Đình chẳng nói chẳng rằng, bế bổng tôi lên và đưa vào phòng tắm.
Được bế kiểu công chúa, cảm giác thật sự rất tuyệt.
Chỉ là… nếu không phải trong tình cảnh xấu hổ như thế thì sẽ hoàn hảo hơn nhiều.
Ngoài cửa, có tiếng gõ nhẹ. Giọng nói trầm ấm, quyến rũ của anh vang lên:
“Gia Di, em dậy chưa? Nếu rồi thì ra ăn sáng.”
Tôi khẽ đáp: “Dạ… ra ngay.”
Khi bước ra và nhìn thấy bàn ăn với bữa sáng phong phú, tôi ngạc nhiên không nói nên lời.
“Tất cả là do anh làm à?”
“Không, ngoài trứng ra thì đều là đặt đồ ăn ngoài.”
Nói rồi, anh lấy ra một quả trứng bị cháy, cười ngượng ngùng: “Cháy rồi, cái này đừng ăn.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Chứ nếu tổng tài mà vừa giỏi kiếm tiền, vừa giỏi nấu nướng thì đúng là không còn thiên lý.
Đàn ông trong tiểu thuyết chỉ toàn lừa người, có khuyết điểm mới là người thật.
“Vậy anh lấy tiền đâu mà mua đồ ăn sáng?”
Anh trầm ngâm: “Tôi bán cái túi rồi.”
Đúng là đáng thương quá.
Từ một người đứng trên đỉnh cao, giờ phải bán túi để mua đồ ăn, tôi cũng không biết phải nói gì để an ủi anh nữa.
Khi ăn sáng, tôi thuận miệng hỏi: “À, túi của anh bán được bao nhiêu vậy?”
Anh cũng thuận miệng đáp: “Không nhiều lắm, chỉ hơn chục triệu thôi.”
Rầm! Chiếc quẩy trong tay tôi rơi vào bát sữa đậu nành, bắn tung tóe.
Cái gì cơ?
Hơn chục triệu…
Anh đang đùa tôi đấy à?
Phó Trấn Đình không để ý đến sắc mặt đen thui của tôi, vẫn thản nhiên nói với vẻ buồn rầu: “Em yên tâm, tôi sẽ không ăn ở chùa đâu. Tôi có thể đi khuân vác gạch mà.”
Tôi phải cố lắm mới không lật luôn cái bàn.
“Anh khuân gạch cái gì mà khuân!”
Tôi tất cả tiền tiết kiệm cộng lại còn không bằng một cái túi anh bán được!
Hóa ra, người giàu dù phá sản cũng vẫn hơn đứt dân thường như tôi.
Khuân gạch á?