Chương 11
26
Nhìn tên hiển thị trên màn hình, tôi nhấn nút ghi âm.
Cô ta nói thẳng vào vấn đề, giọng điệu đầy kiêu ngạo, như thể tôi có thể nhìn thấy biểu cảm hống hách của cô ta qua điện thoại:
“Dì Lận, nếu dì đã biết rồi, vậy cháu cũng không cần giấu nữa.”
“Dì theo dõi cháu chỉ để cho cháu thấy hai người hạnh phúc đến thế nào thôi đúng không?”
“Nhưng cháu thấy bài đăng cuối cùng của dì từ rất lâu rồi.”
“Điều đó chứng tỏ dì và anh Khinh Hồng đã hết tình cảm từ lâu. Anh ấy cũng chẳng còn yêu dì nữa, đúng không?”
Nghe cách cô ta gọi anh ấy, tôi không nhịn được mà bật cười khẽ.
Cô ta nông cạn như phần lớn những kẻ thích “sống ảo” trên mạng.
Những gì được trưng ra trên mạng xã hội chỉ là thứ mà người dùng muốn người khác thấy.
Hầu hết đó đều là những “tấm ảnh đẹp” của cuộc đời, chứ không phải những gì thực sự diễn ra. Nếu muốn hạnh phúc, tốt nhất đừng quá tập trung vào cuộc sống của người khác.
Vì bản năng con người thường xem hạnh phúc của người khác là tổn thất của mình.
“Cô cười cái gì?” Giọng cô ta trở nên gắt gỏng.
27
Tôi hắng giọng, giữ giọng điệu cực kỳ bình tĩnh: “Chiêu Đệ, cô nói anh ấy không yêu tôi. Vậy anh ấy yêu cô sao?”
“Đương nhiên!” Cô ta trả lời nhanh và chắc nịch.
“Ồ? Cô lấy gì để chứng minh?”
“Anh ấy sẵn sàng chi tiền vì tôi, dỗ dành tôi, mua quà tặng tôi. Tiền ở đâu, tình yêu ở đó, dì phải hiểu điều này chứ?”
Cô ta còn cố gắng thuyết phục tôi bằng tâm lý kiểu “cô gái nhỏ.”
“Nhưng chừng nào chúng tôi chưa ly hôn, tiền vẫn chưa thuộc về cô. Vậy cô còn bằng chứng nào để chứng minh anh ấy yêu cô?”
Cô ta vẫn quá ngây thơ, tiếp tục tự mình đưa ra bằng chứng.
“Dì đừng mong chia rẽ tình cảm của bọn cháu. Anh Khinh Hồng biết cháu mang thai nên đã lập tức sắp xếp để cháu qua Mỹ chờ sinh. Con cháu sinh ra sẽ có quốc tịch Mỹ.”
“Anh ấy còn mua nhà bên này cho cháu, để cháu tiện sinh hoạt sau này.”
Tôi nhấp một ngụm trà, khẽ lắc đầu. Tất cả đều là những thông tin tôi đã biết, chỉ giúp bổ sung thêm loại bằng chứng, chẳng có gì mới mẻ.
“Những điều đó, anh ấy cũng từng làm cho tôi. Vậy rốt cuộc cô đặc biệt hơn tôi ở chỗ nào?”
Cô ta giận dữ, buột miệng nói:
“Anh ấy còn lập quỹ tín thác cho con của bọn cháu bên này, hơn 2 triệu đô lận!”
“Quỹ tín thác, dì biết đó là gì không?” Giọng điệu như thể tôi là một bà nội trợ không hiểu gì về tín thác.
28
“Tôi biết.”
Cảm ơn cô vì đã nói cho tôi.
Đến giờ, các bằng chứng tôi cần thu thập gần như đã đầy đủ.
Cuộc hôn nhân của tôi có thể không hoàn hảo, nhưng hồ sơ chứng cứ của tôi thì hoàn chỉnh vô cùng.
Khi thấy tôi không đáp lại, cô ta nghĩ mình đã chiếm được ưu thế.
“Dì Lận, thật ra dì cũng đừng trách cháu, phải trách chính dì không biết cố gắng.”