Chương 5
12
Sáng hôm sau, tôi ký hợp đồng ủy quyền với Trà Tùng Thâm.
Chúng tôi đạt được thỏa thuận rằng trước khi Đoạn Đào du học vào tháng sau, sẽ không công khai chuyện này.
Trong thời gian đó, việc quan trọng nhất là thu thập bằng chứng ngoại tình của Đoạn Khinh Hồng.
Tôi liên hệ với thư ký Thẩm để sao chép đoạn video từ camera giám sát mà anh ấy từng gửi, đồng thời lấy thêm toàn bộ ghi hình gần đây từ các vị trí lân cận.
Tôi chụp được vài bức ảnh, tất cả đều là bóng lưng của một người phụ nữ.
Thậm chí, dáng người còn khác so với cô lễ tân.
Trà Tùng Thâm thì phụ trách điều tra tài chính của Đoạn Khinh Hồng.
Cuối cùng, chúng tôi phát hiện ra một dòng tiền đáng ngờ.
Nhìn chồng tài liệu trước mặt, tôi không kìm được mà hít sâu một hơi lạnh.
Bỗng nhiên, tôi nhận ra một điều: việc đàn ông ngoại tình và việc anh ta có yêu bạn hay không, là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Trà Tùng Thâm bảo tôi, nếu không tìm được bằng chứng từ camera giám sát, có thể thử đột phá từ điện thoại của Đoạn Khinh Hồng.
Thế là, mỗi tối tôi đều vào vai người vợ đầy yêu thương và nhớ nhung chồng, để chờ cơ hội tìm hiểu bí mật trong điện thoại của anh ta.
Kể từ khi biết anh ngoại tình, tôi cũng phát hiện ra một thói quen trước đây chưa từng chú ý.
Anh luôn mang điện thoại vào phòng tắm khi đi tắm.
Điều này khiến việc xem xét điện thoại của anh trở nên vô cùng khó khăn.
Tôi bất lực gửi tin nhắn than thở với Trà Tùng Thâm: “Ông trời chẳng hề giúp tôi.”
Một lúc sau, Trà Tùng Thâm trả lời:
“Nếu ông trời chưa giúp, nghĩa là ông ấy tin rằng cô sẽ tự mình vượt qua.”
13
Ngày kỷ niệm 19 năm kết hôn, tôi đề nghị cùng Đoạn Khinh Hồng trở về trường cũ.
Thực tế là tôi nhớ Đoạn Đào quá.
Chúng tôi cùng nhau bay đến California.
Đoạn Đào thấy tôi, vui mừng ôm chầm lấy mẹ.
Bữa tối tràn đầy tiếng cười, tôi và Đoạn Khinh Hồng uống không ít rượu.
Khi đã ngà ngà say, Đoạn Đào kéo tôi cùng ngủ với con.
Đoạn Khinh Hồng tỏ ra hiểu ý, lảo đảo đi sang phòng khác.
Anh ấy bận công việc suốt, nên từ nhỏ Đoạn Đào luôn quấn quýt với tôi nhiều hơn.
Nằm bên tôi, Đoạn Đào hạnh phúc thủ thỉ: “Mẹ, hay mẹ chuyển đến Irvine sống với con đi, như vậy con và chị Chiêu Đệ đều không phải cô đơn.”
“Chiêu Đệ? Nó cũng ở Irvine à?”
“Đúng rồi ạ, lần trước con tình cờ gặp chị ấy khi đi mua sắm ở Erewhon. Chị ấy nói đang mang bầu, qua đây để chờ sinh.”
Một ý nghĩ kinh khủng lập tức xông vào đầu tôi.
Gần như theo bản năng, tôi kết nối mọi chuyện và nghĩ ngay đến cô ấy.
“Con ngủ trước đi, mẹ có việc cần làm, xong mẹ quay lại với con.”
Tôi không biết mình đã rời khỏi giường và đi đến phòng Đoạn Khinh Hồng như thế nào.
Khi nhận ra, tôi đã đứng ngay bên giường anh.
Lúc này đã là 11 giờ đêm, điện thoại nằm ngay trên tủ đầu giường.
Còn Đoạn Khinh Hồng thì say rượu, ngủ rất say.