Chương 7
Trong tin nhắn, cô ta khoe với Đoạn Khinh Hồng rằng mình mượn nước hoa của cô lễ tân để khiến tôi nhận nhầm người anh ngoại tình.
Lúc đó, quả thực tôi đã tức giận đến mức không suy xét, quên rằng cô lễ tân chẳng thể đến văn phòng trước chúng tôi.
Vì vậy, khi thư ký Thẩm báo đã sa thải lễ tân, tôi không ngăn cản.
Với tôi, không đáng để quan tâm hay trả đũa chỉ vì thái độ cẩu thả hay khinh thường từ một lễ tân.
Nhưng mánh khóe của Trương Chiêu Đệ lại khiến tôi trở nên nhỏ nhen và buồn cười.
Tôi không thể tự tha thứ cho cách hành xử thiếu sáng suốt của mình.
Một cảm giác bị cô ta trêu đùa, dắt mũi dâng tràn trong tôi.
Có lẽ mối quan hệ giữa họ đã kéo dài hơn, sâu sắc hơn những gì tôi biết.
So với tất cả sự hy sinh và giúp đỡ tôi dành cho cô ta, mỗi lựa chọn đâm sau lưng của cô ta đều là sự chà đạp lên sự giáo dưỡng, lòng tốt và cả phẩm giá của tôi.
Cơn giận cuồn cuộn khi tôi nhìn tin nhắn cuối cùng đầy vẻ tuyệt vọng của “Panda Lady”:
“Nếu anh không sang Mỹ gặp em, em không thể chịu nổi nữa. Em thề đấy. T-T”
Tôi nhếch mép cười, trong đầu bắt đầu có nhiều kế hoạch hơn.
17
Những ngày đó, tôi cùng hai cha con họ đi chơi, mua sắm, và tham quan khuôn viên Đại học California.
Vốn ít khi đăng bài, nhưng trong những ngày này tôi đã chia sẻ ba bài lên mạng xã hội.
Một bức ảnh thân mật của tôi và Đoạn Khinh Hồng chụp tại thư viện Langson.
Một bức ảnh ấm áp của cả gia đình ba người.
Còn có một vlog ghi lại cảnh gia đình ba người vui vẻ đi chơi.
Tất cả các địa điểm đều được định vị ở Irvine.
Không ai hiểu rõ sự bất ổn trong tâm lý của phụ nữ mang thai hơn tôi.
Khi mang thai Đoạn Đào, tôi thậm chí từng khóc nức nở chỉ vì nhìn thấy trăng không đủ tròn.
Trương Chiêu Đệ, một mình ở đất khách quê người, liệu có khá hơn?
Quả nhiên, trong lúc đi dạo trong khuôn viên trường, Đoạn Khinh Hồng vài lần mượn cớ đi vệ sinh để rời đi.
Tôi và Đoạn Đào ngồi trên chiếc ghế cạnh bức tượng con thú ăn kiến.
Tận hưởng ánh nắng vàng của California.
Đoạn Đào lại hỏi: “Mẹ, mẹ thực sự không thể đến Irvine sống với con sao?”
“Ít nhất bây giờ chưa thể, nhưng mẹ hứa, khi mẹ xong việc, mẹ sẽ đến ngay với con, được không?”
Đoạn Đào nằm xuống, tựa đầu lên chân tôi, nở nụ cười mãn nguyện.
Mẹ sẽ cố gắng, vì con và cũng vì chính mẹ.
18
Tôi lấy điện thoại ra và thấy vài tin nhắn mới.
Trà Tùng Thâm báo rằng trong các giao dịch tài chính của Đoạn Khinh Hồng, còn phát hiện cả việc mua bất động sản ở nước ngoài.
“Thêm cả những gì cậu gửi tôi, có vẻ đã đủ để thu lưới rồi.”
“Tốt, gửi tôi bản thỏa thuận ly hôn đi.”
Tôi nhìn người đàn ông đang bước qua những cánh hoa phượng tím, dưới ánh nắng ấm áp tiến về phía mình.
Hình ảnh ấy khiến tôi như quay lại quãng thời gian du học cùng anh.
Chúng tôi cùng học, cùng chơi, cùng ăn, cùng ở.
Thậm chí, mỗi lần anh về nước thăm nhà, tôi cũng nhớ nhung đến mức ôm lấy anh khóc khi anh quay lại.
Đó là khoảng thời gian chúng tôi yêu nhau nhất.
Anh bước đến bên tôi, vén nhẹ những lọn tóc trước trán tôi ra sau tai.
Tôi mỉm cười với anh, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Lấy cớ muốn ăn kem, tôi bảo Đoạn Đào đi mua.
Đoạn Khinh Hồng ngồi xuống bên cạnh tôi, ôm tôi vào lòng, giống như vô số lần chúng tôi từng ngồi dưới nắng trong khuôn viên trường.
“Đoạn Khinh Hồng,” tôi tựa đầu vào ngực anh, một tay lén cho vào túi áo, nhấn nút ghi âm.
Tay còn lại giả vờ không có gì, nhẹ nhàng vuốt ve ngón tay anh, động tác rất dịu dàng.
“Ừ?” Giọng anh vẫn như trước, dịu dàng và trầm ấm.
“Chúng ta ly hôn đi.”