Món quà báo đáp sau mười một năm


Chương 4

10

Năm 2022, thị trường việc làm ảm đạm.

Đúng lúc đó, Trương Chiêu Đệ vừa tốt nghiệp đã tìm đến tôi.

“Dì Lận, bác trai nói nếu cháu không tìm được việc thì phải về quê lấy chồng, đem sính lễ để phụ giúp em trai.”

“Cháu không muốn về quê, không muốn cưới đại ai đó. Xin dì giúp cháu thêm một lần, lần cuối cùng.”

Ánh mắt cô bé ngấn lệ, cả người gần như muốn quỳ xuống bên cạnh tôi.

Quán cà phê đông người qua lại, ai cũng ngoái nhìn.

Theo như thỏa thuận ban đầu, tôi chỉ hỗ trợ cô bé đến khi tốt nghiệp đại học.

Hơn nữa, nếu đứng ở góc độ quản lý công ty, hồ sơ của cô bé chắc chắn không đủ tiêu chuẩn qua vòng sàng lọc trực tuyến.

Nhưng tôi là người đã bảo trợ cô bé.

Nếu cô ấy quay về ngôi làng nghèo khó kia, lấy chồng sinh con, rồi lụi tàn trong sự lãng quên…

Thì 11 năm tôi và cô ấy đã cố gắng có còn ý nghĩa gì?

Nhìn gương mặt mang vài nét giống tôi thời trẻ, lòng tôi khẽ lay động.

Dưới ánh mắt khác lạ của những người xung quanh, tôi đỡ cô bé đứng dậy và đồng ý lời thỉnh cầu.

11

Tháng trước, đường ống nước trong căn hộ trọ của cô bé bị vỡ, làm ngập trần nhà của hàng xóm tầng dưới.

Nửa đêm, cô bé khóc gọi điện cầu cứu tôi. Tôi đã nhờ Đoạn Khinh Hồng sắp xếp pháp lý hỗ trợ cô ấy thương lượng với chủ nhà.

Nghĩ tới cảnh cô bé sống một mình nơi xa lạ, tôi quyết định đưa cô về nhà ở tạm.

Lúc mới đến, cô bé rất dè dặt, cẩn trọng trong từng hành động.

Nhưng sau một thời gian, cô ấy đã hòa nhập rất tốt với gia đình tôi.

Lúc này, cô bé ngồi thu mình trên sofa, đầu tựa lên cổ tôi, ngón tay bối rối mân mê, giọng nói lí nhí như muỗi:

“Dì Lận, nếu cháu nói muốn nghỉ việc, dì có giận không?”

Tôi thở dài, cảm giác nghẹn trong ngực càng nặng nề hơn nhưng vẫn cố nén để đáp lại:

“Không giận, nhưng dì có thể hỏi lý do không?”

“Cháu muốn lấy chồng.” Biểu cảm của cô bé cho tôi cảm giác kỳ vọng, nhưng giọng điệu lại rất thản nhiên.

“Là kiểu lấy chồng để đổi sính lễ mà cháu từng nói sao?” Tôi cau mày hỏi.

“Không, không phải, bọn cháu thật lòng yêu nhau.”

Tôi thở phào: “Vậy dì chúc phúc cho cháu.”

Cô bé không giấu nổi niềm vui, ôm chầm lấy tôi: “Thật ạ? Dì thật sự không giận sao?”

Bỏ việc vì muốn kết hôn…

Tôi không giận, chỉ là có chút thất vọng mà thôi.

“Ừ, dì chỉ là người hỗ trợ cháu, không có quyền quyết định cuộc đời cháu.”

Mẹ tôi từng dặn, chi phí chìm không được tham gia vào những quyết định lớn.

Đầu tư vào một con người cũng như vậy.