Chương 13
Trước đây, tôi sở hữu 15% cổ phần công ty, còn Đoạn Khinh Hồng nắm 51%.
Sau lần ly hôn này, tôi giành thêm được 18% cổ phần từ tay anh ta.
Trong cuộc họp cổ đông gần đây nhất, tôi đã hợp lực với thư ký Thẩm, chị họ Tống Thanh – những nhân viên sở hữu cổ phần từ giai đoạn khởi nghiệp – cùng với các cổ phần lẻ từ một số bạn cũ của cha tôi, để gom đủ hơn hai phần ba quyền biểu quyết.
Trong cuộc họp, quyết định cha tôi rót vốn vào công ty đã được thông qua, hình thành một chiến lược hợp tác quan trọng mới.
Từ khoảnh khắc Đoạn Khinh Hồng ngoại tình, bất kể anh ta làm gì, chọn gì, kết cục vẫn chỉ là ngõ cụt.
31
Cuộc họp kết thúc, Đoạn Khinh Hồng ngồi lại trong phòng họp đến tận đêm khuya.
Tôi ở lại cùng anh.
Bên ngoài, ánh đèn của Thượng Hải về đêm rực rỡ như dải ngân hà.
Phòng họp im lặng đến kỳ lạ. Anh cúi gằm đầu, lông mi rũ xuống, giọng nói khàn khàn:
“Đây là lý do em chỉ muốn cổ phần mà không muốn nhận khoản tiền tương ứng trong lúc đàm phán đúng không?”
“Phải, nhưng không hoàn toàn.”
Trong cuộc đàm phán lần thứ hai, luật sư của anh ta đã cố gắng thực hiện ý đồ đổi cổ phần lấy tiền để loại tôi ra ngoài, nhưng không thành.
Để làm anh ta mất cảnh giác, tôi không quá gắt gao, khiến anh ta yên tâm giữ lại phần cổ phần của tôi – trông có vẻ như không đủ sức ảnh hưởng đến các quyết sách lớn.
“Có lẽ anh quên rằng, trước khi làm nội trợ, em cũng là một người kinh doanh.
Thay vì lo lắng xem tòa sẽ định giá cổ phần như thế nào, chẳng phải giữ quyền chủ động trong tay tốt hơn sao?
Nói cách khác, so với tiền mặt, em tin tưởng vào triển vọng của công ty hơn.”
“Thư ký Thẩm là người thế nào với em?” Anh quay sang, ánh mắt đầy dò xét.
“Người mẹ em từng hỗ trợ 20 năm trước.”
Sắc mặt Đoạn Khinh Hồng trở nên lạnh lẽo: “Vậy ra việc em hỗ trợ người khác chẳng phải là lòng tốt, mà là một phần kế hoạch đầu tư?”
Sự dao động trong cảm xúc khiến suy nghĩ của anh trở nên cực đoan.
Tôi im lặng vài giây, rồi mỉm cười nhạt:
“Không, anh nghĩ vậy cực đoan quá rồi. Lòng tốt chắc cũng chiếm ba phần, bảy phần còn lại là đầu tư vào con người. Nhưng đầu tư thì có lời, có lỗ.
Có những dự án thành công như thư ký Thẩm, cũng có những thất bại như Trương Chiêu Đệ. Anh thấy đúng không?”
32
Đoạn Khinh Hồng quay mặt đi, không nhìn tôi nữa.
Đột nhiên, anh hít sâu một hơi, như nhớ ra điều gì: “Thư ký Thẩm cũng là do em sắp đặt vào bên cạnh anh sao?”
Tôi không phủ nhận, nhưng kiên nhẫn giải thích:
“Lúc đầu, em để thư ký Thẩm nộp hồ sơ qua quy trình trực tuyến như mọi ứng viên khác.
Anh cũng tham gia phỏng vấn và đích thân quyết định tuyển dụng cậu ấy. Anh quên rồi sao?”