Chương 9
Từ đó, anh bắt đầu thường xuyên chia sẻ những điều thú vị với tôi, như thời còn đi học. Thậm chí thấy đám mây có hình dạng kỳ lạ, anh cũng chụp lại gửi cho tôi.
Mỗi ngày, anh đều tự giác báo cáo lịch trình đi làm và tan ca.
Nhìn anh ngày ngày bày ra những hành động quan tâm sáo rỗng, tôi bỗng cảm thấy thật vô nghĩa.
Khi tôi lần nữa hối thúc anh ký vào thỏa thuận ly hôn.
Anh cuối cùng cũng hoảng loạn.
Đoạn Khinh Hồng đỏ hoe mắt, giọng khàn đặc hỏi:
“Rốt cuộc anh phải làm thế nào mới không phải ký vào đó?”
“Lận Tư, anh thật sự chưa bao giờ nghĩ đến chuyện rời xa em.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, đầu óc càng thêm rõ ràng.
“Vậy thì đồng ý để bố tôi rót vốn.”
22
Đoạn Khinh Hồng vốn xuất thân từ thương trường, anh hiểu rằng đồng ý với đề nghị này chẳng khác nào để lộ điểm yếu cho gia đình bên vợ.
Chúng tôi đúng là vợ chồng, nhưng vì tôi rời khỏi công việc ngay khi công ty mới đi vào ổn định, để tập trung cho gia đình…
Nên quyền sở hữu cổ phần của tôi trong công ty, cũng như sự hiện diện của tôi, đều rất mờ nhạt.
Công ty của chúng tôi có một dự án tuy nhỏ nhưng chất lượng, do tôi và Đoạn Khinh Hồng tự tay xây dựng.
Chỉ riêng số lượng bằng sáng chế đã lên tới hàng chục, trong đó ẩn chứa công nghệ cốt lõi với tiềm năng lớn trong ngành.
Vốn dĩ, các nhà đầu tư luôn chạy theo lợi nhuận.
Ban đầu, cha tôi đã có ý định hợp tác với công ty của chúng tôi trong dự án này.
Nhưng Đoạn Khinh Hồng khi đó đã khéo léo từ chối với lý do không đủ sức lực và không muốn bước đi quá nhanh.
Giờ nghĩ lại, thực ra anh chỉ muốn giữ quyền kiểm soát công ty trong tay mình.
Dù sao, ngành bất động sản của nhà họ Đoạn đã bước vào thời kỳ suy thoái.
Thậm chí, vì rút lui quá muộn, họ rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Tài sản và nợ nần của nhà họ Đoạn hiện tại bên nào nhiều hơn cũng khó nói rõ.
Còn tôi, lúc đó vì quá tin tưởng anh, nên ngây thơ nghĩ rằng anh thật sự vì lý do sức khỏe mà từ chối đầu tư từ cha tôi.
“Được. Cha muốn đầu tư bao nhiêu?” Anh cúi đầu, giọng nghiêm nghị.
23
“13 tỷ.”
“13 tỷ?” Đoạn Khinh Hồng sững người, ánh mắt đầy kinh ngạc.
Không rõ anh bị choáng bởi sức mạnh tài chính của gia đình tôi hay vì yêu cầu quá cao của tôi.
So với giá trị hiện tại của công ty, 13 tỷ đầu tư chẳng khác nào trao quyền kiểm soát công ty vào tay nhà tôi.
Từ con số không đến khi có được công ty, tình cảm của anh dành cho nó không khác gì tình cảm tôi dành cho Đoạn Đào.
“Đúng vậy, anh chọn đi! Nếu muốn tiếp tục sống yên ổn, thì hãy đồng ý điều kiện này.”
“Còn nếu không, anh cũng có một lựa chọn khác.”
Ánh mắt tôi hướng về bản thỏa thuận ly hôn trên bàn.
Đoạn Khinh Hồng tối sầm mặt, thở dài:
“Có thể cho anh thêm thời gian suy nghĩ không?”
Cả hai lựa chọn này, với anh, đều là ngõ cụt.
“Được, cần bao lâu?” Tôi chỉnh lại áo khoác, chuẩn bị rời đi.
“Một… một tuần.”
“Được.” Nhanh hơn so với tôi dự tính.
Tâm trạng tôi bỗng thoải mái lạ thường, có lẽ vì tôi thích cái cảm giác nắm quyền chủ động trong tay.
24
Sáng sớm hôm sau, Trà Tùng Thâm gửi tôi một đường dẫn trên mạng xã hội.
Tôi nhấp vào xem.
Tiêu đề: Ở Mỹ chờ sinh, liên lạc không được với chồng.