Sau Khi Chia Tay Học Bá Nghèo


Chương 10

26

Vốn dĩ tôi không định so đo chuyện này.

Anh ấy có quyền có thế, bố tôi vui vẻ, mẹ tôi an ủi, anh trai tôi cũng cảm thán cuối cùng tôi cũng làm được một việc nên hồn.

Chẳng ai quan tâm bốn năm qua tôi bị lừa gạt thế nào.

Hình như bọn họ chỉ nhìn kết quả.

Phó Tễ yêu tôi, Phó Tễ có tiền, tất cả đều vui vẻ.

“Vậy nên, tại sao phải gạt em?”

Tôi lại hỏi anh ấy một lần:

“Nói cho em biết anh không nghèo, thành thật với em, là một chuyện khó đến vậy sao?”

“Xin lỗi.”

Phó Tễ mím môi:

“Mới đầu anh định giải thích, nhưng em luôn hiểu sai ý, sau đó anh quên mất…”

“Thật sự quên, hình như em rất ít khi nhắc đến gia cảnh của anh, anh cũng không có cơ hội nhớ ra.”

“Tại em sợ anh tự ti không dám nhắc.”

“Xin lỗi.”

Anh ấy ồm ồm cúi đầu nhận lỗi: “Anh biết sai rồi, xin lỗi.”

Theo tính khí của tôi, giờ tôi rất muốn cho anh ấy một cái tát.

Nhưng nghĩ đến mái tóc hoa râm của bố tôi, lại nhìn khuôn mặt cực kỳ hợp gu của anh ấy, tôi cắn răng nhịn.

Đây không phải một cuộc tình bình thường.

Vì bố mẹ, vì cuộc sống bà nội tiêu tiền như rác sau này, tôi nhất định phải dạy dỗ cái tên rùa vàng này cho tốt!

27

“Vậy anh thề đi, sau này không được phép lừa em nữa.”

“Được.”

Anh ấy hôn lên tay tôi, giọng điệu bất đắc dĩ: “Phát thệ thật ra cũng chẳng có tác dụng gì, tất cả đều tùy vào lương tâm…”

Thấy sắc mặt tôi không vui, anh ấy thuận theo đổi giọng:

“Sau này anh vĩnh viễn sẽ không lừa em, nếu không ra đường sẽ bị sét đánh.”

Tôi bĩu môi:

“Vậy cái dự án của nhà em…”

“Đã giao cho người khác rồi, không thể trở mặt được, anh chọn một cái tốt hơn cho em.”

“Ừm.”

Tôi hài lòng.

Tôi kéo áo choàng tắm của anh ấy ra, vừa cọ vào cơ bụng của anh ấy, vừa do dự có nên nói chuyện của nhà họ Lâm không.

Tâm trạng anh ấy bây giờ đang rất tốt.

Nhưng nhắc đến Lâm Hựu… chắc chắn anh ấy sẽ tức giận.

Tôi liếm môi, vừa định nói gì đó, liền nghe thấy anh ấy lười biếng mở miệng:

“Muốn hỏi về nhà họ Lâm?”

Tôi nhìn anh ấy một giây, rất thức thời tiến lên hôn anh ấy:

“Lâm Hựu cũng là vì giúp em thôi, anh đừng giận cậu ấy.”

“Chúng em cũng không có cắm sừng anh, toàn là tin đồn thôi.”

“Anh là người lớn không chấp trẻ con, bụng Tể tướng có thể chèo thuyền, có thể bỏ qua được không?”

Anh ấy bị tôi chọc cười:

“Chỉ là hai đứa có cái giao tình ngủ chung giường từ nhỏ, nếu mà có gian tình, trên đầu anh chắc mọc cả một thảo nguyên xanh mất.”

Anh ấy thờ ơ nói:

“Hai người tụ lại một chỗ, chẳng khác gì hai thằng nhóc tiểu học xem kiến tha mồi, thay vì lo cậu ta cắm sừng anh, thà lo cậu ta làm em ngốc luôn đi.”

Tôi: “… Anh bảo em ngốc?”

“Không, cậu ta ngốc.”

Phó Tễ vội chữa cháy: “Em là em bé thông minh nhất.”

Tôi nghi Phó Tễ đang mỉa mai tôi.

Nhưng tôi không có bằng chứng.

Mải ngắm cơ bụng của anh ấy, ngước mắt lên lại thấy đôi mắt anh ấy sâu thẳm hơn nhiều.

“Khương Khương.”

Anh ấy chậm rãi mở miệng: “Anh nhịn lâu lắm rồi.”

Tôi lập tức hiểu ra anh ấy muốn làm gì.

Chớp chớp mắt, có chút hưng phấn:

“Muốn ở thư phòng à?”

“Có thể chơi trò thầy giáo và học sinh không?”

Anh ấy giật giật khóe miệng, bế tôi lên đi ra ngoài:

“Đương nhiên là không, anh không có mấy cái sở thích kỳ quái như em.”

“Ở đâu làm việc đó, làm chuyện này đương nhiên phải về phòng.”

… Đồ cổ hủ!

Hết thuốc chữa rồi!