Chương 3
6
Bạo quân!
Tôi căm hận trừng mắt nhìn anh ấy, đưa tay muốn véo thịt trên cánh tay anh ấy.
Anh ấy nằm im mặc tôi véo, dùng tay còn lại xoa đầu tôi.
Đột nhiên anh ấy nói:
“Bố em dạo này đang tìm Phó gia hợp tác, em biết chuyện này không?”
Tôi lắc đầu.
Anh ấy tiếp tục nói:
“Nhà em không có lợi thế so với các đối thủ cạnh tranh, muốn giành được dự án đó không dễ đâu.”
“Anh có thể giúp em, nhưng em phải ngoan ngoãn một chút.”
“Chuyện chia tay, không được nhắc lại nữa, còn lần sau, anh sẽ không chiều em đâu, rõ chưa?”
“… Anh!”
Tôi không dám tin: “Anh lại lấy công ty nhà em ra uy hiếp em?”
“Anh còn là người không, Phó Tễ? Lòng lang dạ sói, mặt người dạ thú, đến heo chó cũng không bằng”
“Không biết dùng thành ngữ thì thôi, ai bắt em ra vẻ có học thức.”
Phó Tễ bất lực day day mi tâm: “Khương Khương, anh chỉ muốn em ngoan một chút.”
“Em không ngoan, anh làm việc cũng không tập trung được.”
“Em đã bảo là em muốn chia tay”
“Được rồi, còn làm ầm ĩ nữa là anh giận thật đấy.”
Anh ấy giơ tay nắm lấy đầu ngón tay tôi, nhẹ nhàng vuốt ve, giọng điệu trầm thấp:
“Khương Khương, em chắc không muốn thấy anh nổi giận đâu nhỉ.”
Tôi lập tức im bặt.
7
Lúc Phó Tễ nổi giận rất đáng sợ.
Đáng sợ theo đúng nghĩa đen.
Lần trước anh ấy nổi giận là vì tôi sốt cao còn thức đêm chơi game, tự mình đốt thành viêm phổi.
Phó Tễ mặt lạnh chăm sóc tôi ở bệnh viện, đợi tôi khỏe lại thì lôi tôi ra sân vận động, ép tôi chạy năm nghìn mét.
Anh ấy chạy cùng tôi.
Cuối cùng tôi chạy đến kiệt sức, ngồi bệt xuống sân thể dục vừa khóc vừa mắng anh ấy bị điên.
Anh ấy hỏi tôi: “Sau này còn dám thức đêm chơi game nữa không?”
“Anh dựa vào cái gì mà quản em? Anh mẹ nó đúng là bị điên, huhu chân em đau chết mất…”
“Tốt lắm, còn dám nói bậy.”
Phó Tễ gật đầu: “Chạy thêm năm nghìn mét nữa, khi nào chạy xong thì về ngủ.”
Thấy anh ấy đứng lên, phủi phủi bụi trên bộ đồ thể thao, định túm tôi dậy chạy tiếp.
Mắt tôi tối sầm lại, ôm chặt lấy chân anh ấy khóc òa.
“Chồng ơi em sai rồi, em không chơi nữa, không thức đêm, không chơi game nữa mà.”
“Em sai rồi huhu, chân em đau quá đi mất…”
Anh ấy thở dài.
Cúi xuống xoa xoa cái đầu đẫm mồ hôi của tôi:
“Ngoan ngoãn từ sớm thì có phải tốt hơn không.”
Hôm đó anh ấy bế tôi về nhà, bế tôi đi tắm, rồi lại bế tôi lên giường.
Cả quá trình tôi mệt mỏi như cá chết, mấy ngày liền không thể bò ra khỏi giường.
…
Từ đó về sau, tôi không bao giờ dám thức đến nửa đêm để chơi game nữa.
Dù không ngủ cùng Phó Tễ, nửa đêm nghe thấy tiếng thông báo game thôi cũng thấy chân run lên rồi.
Bố và anh trai tôi biết chuyện, đều thấy Phó Tễ không tệ.
Họ mời anh ấy đến nhà ăn cơm, khuyến khích anh ấy quản tôi cho tốt, sửa hết những thói quen xấu của tôi.