Chương 6
13
Vẻ mặt này của Phó Tễ tôi quá quen thuộc.
Lạnh lùng, xa cách, trông thì như không có chút cảm xúc nào, nhưng thực ra là đang tức đến nổ tung.
Lúc trước anh ấy ép tôi chạy năm nghìn mét, cũng là cái vẻ mặt này.
Tôi theo bản năng muốn bỏ chạy.
Bị Lâm Hựu giữ lại: “Chạy cái gì? Nói rõ ràng với anh ta đi.”
“Thẩm Khương Khương, trốn tránh không giải quyết được vấn đề, muốn chia tay thì chia tay, đừng dây dưa lằng nhằng.”
“Cùng lắm thì tôi chịu trận thay cậu, bị bố cậu đánh cho một trận, hai chúng ta góp gạo thổi cơm.”
Tôi bị Lâm Hựu kéo đến trước mặt Phó Tễ.
Xung quanh là tiếng hát ồn ào của ca sĩ hát lót.
Nhưng tôi lại cảm thấy đầu óc trống rỗng.
“Thẩm Khương Khương.”
Phó Tễ vẫy tay với tôi, giọng nói rất bình tĩnh:
“Anh đếm ba tiếng, qua đây.”
“Ba.”
Tim tôi thắt lại, theo bản năng muốn bước về phía anh ấy, nhưng bị Lâm Hựu giữ lại:
“Phó Tễ, Khương Khương không còn là con nít, anh đừng dùng trò dọa trẻ con đó nữa.”
Lâm Hựu kiên quyết chắn trước mặt tôi, nhìn thẳng vào Phó Tễ:
“Cô ấy không thích anh nữa, Phó thiếu gia cũng đừng dây dưa vô ích, chia tay sớm tốt cho cả hai.”
Phó Tễ khẽ cười, vẻ khinh miệt, rõ ràng không coi Lâm Hựu ra gì.
Chỉ nói với tôi: “Khương Khương, lại đây.”
“Em lại đây ngay, anh sẽ không phạt em, nếu không, em biết quy tắc của anh.”
Tôi không nhúc nhích.
Đầu óc hỗn loạn cuối cùng cũng tỉnh táo hơn đôi chút, tôi nghĩ, tại sao tôi phải sợ Phó Tễ.
Phó gia có quyền thế, nhà tôi cũng chẳng kém, nếu thật sự chia tay, cùng lắm thì bị đánh một trận, cũng không đến mức chết người.
Trong lòng có thêm chút tự tin, tôi buông tay Lâm Hựu, lắc đầu:
“Em không thích anh nữa, cũng sẽ không về với anh.”
“Phó Tễ, chúng ta chia tay đi.”
14
Sắc mặt Phó Tễ trầm xuống, vẫn nở nụ cười, ánh mắt đảo qua tôi và Lâm Hựu, cười khẩy một tiếng, nói:
“Chia tay với anh, em định gả cho ai?
“Cái tên phế vật này á? Hắn bảo vệ được em chắc, rồi còn cung cấp tài nguyên cho nhà em nữa?
“Em mà bảo gả cho anh trai hắn thì anh còn mừng đấy, ít ra chứng tỏ mắt nhìn người của em cũng không đến nỗi tệ.”
Lâm Hựu bị sỉ nhục đến mức mặt mày trắng bệch.
Cậu ta vừa định mở miệng thì tôi đã cướp lời:
“Hắn là phế vật, chẳng lẽ em không phải chắc?”
“Em ghét nhất cái kiểu cao cao tại thượng của anh, chúng tôi đúng là không bằng anh, nhưng cũng có trộm cắp hay làm chuyện thương thiên hại lý gì đâu, dựa vào cái gì mà anh sỉ nhục chúng tôi?”
Lâm Hựu là bạn thân nhất của tôi.
Tôi không chịu được khi thấy cậu ta phải chịu ấm ức như vậy, cảm xúc càng lúc càng kích động:
“Em nhất định phải chia tay, dù có bị bố đánh chết tôi cũng phải chia tay, em ghét anh, siêu cấp ghét anh, theo đuổi anh là chuyện hối hận nhất đời em!”
“Anh dựa vào cái gì mà suốt ngày nhìn người bằng nửa con mắt, dựa vào cái gì mà coi thường em, rồi lại dựa vào cái gì mà bắt em phải nghe lời anh?”
“Em không thèm nghe, em muốn chia tay với anh, anh có giàu nứt đố đổ vách em cũng chia tay, em chịu hết nổi cái loại tự tin thái quá, tự đại, đáng tởm như anh rồi!”
Tôi mắng không kiêng nể gì cả.
Đến khi bị Lâm Hựu kéo kéo vạt áo, tôi mới nhận ra mình vừa mắng thậm tệ đến mức nào.
Sắc mặt Phó Tễ lúc này không thể dùng từ khó coi để hình dung nữa.
Anh ấy âm trầm nhìn chằm chằm tôi, như thể có được con dao trong tay, anh ấy sẽ không chút do dự lột da rút gân tôi.
“Đồ tự tin thái quá?”
Anh ấy ặp lại ba chữ này, bỗng nhiên bật cười:
“Thật hiếm có, cả đời này còn có thể nghe được ba chữ này chụp lên đầu anh.”
“Anh hỏi lại em lần cuối, Thẩm Khương Khương, em có đi theo anh không?”
Lời đã nói đến nước này rồi.
Đi theo anh ấy nữa thì tôi đúng là đồ ngốc.
Tôi không chút do dự lắc đầu.
Phó Tễ cười:
“Tốt, tốt lắm, hai người các người cắm sừng tôi, còn ở đây giở trò cáo trạng ngược, coi tôi là bù nhìn không có tính khí phải không?”
“Được, tôi muốn xem xem, hai người các người, đám công tử bột này, có chịu nổi sự trả thù của tôi không.”