Chương 2
3
Còn tại sao nữa, vì tôi không thích anh ấy nữa.
Từ đại học đến khi tốt nghiệp, tôi mặt dày mày dạn theo đuổi anh ấy ba năm, đến năm thứ tư, anh ấy mới động lòng thương hại mà đồng ý ở bên tôi.
Nhưng ở bên nhau mới là ác mộng.
Tôi xinh đẹp, gia thế tốt, từ nhỏ đã được bố mẹ nuông chiều nên tính tình tùy hứng, sống rất tự do tự tại.
Anh ấy cứ thích lập quy tắc cho tôi.
Ăn vặt trên giường – không được.
Không ăn sáng – không được.
Thức đêm chơi game – vẫn không được!
Một đống quy tắc dày đặc khiến tôi đau cả da đầu, tức quá cãi nhau với anh ấy, lại bị anh ấy bạo lực lạnh.
Tôi phát điên lên mà khóc, anh ấy thì ngồi bên cạnh yên lặng xem tài liệu.
Đợi tôi khóc đến khàn cả giọng, anh ấy mới ngẩng đầu lên hỏi:
“Làm ầm ĩ đủ chưa?”
“Đủ rồi thì đi ăn cơm, chiều anh còn phải đi làm.”
Cái cảm giác như đấm vào bông này thật tồi tệ.
Ngày xưa theo đuổi anh ấy thích bao nhiêu, bây giờ lại thấy phiền cái kiểu quản giáo “ông già” của anh ấy bấy nhiêu.
Tôi thật sự chịu đủ rồi!
Bố tôi bảo, những cô chiêu đỏng đảnh như tôi, tốt nhất nên tìm một người đàn ông nhu nhược, dỗ dành tôi cả đời.
Trước đây tôi không nghĩ vậy.
Bây giờ nghĩ lại, bố nói đúng thật.
Tôi đỏng đảnh, tôi tùy hứng, tôi làm nũng, tôi giở thói tiểu thư.
Phó Tễ không chiều được tôi, thì đổi một người bạn trai biết nhẫn nhịn.
Nhưng đánh chết tôi cũng không ngờ, Phó Tễ lại là vị thái tử gia thần bí của Phó gia.
4
Nếu sớm biết Phó Tễ là vị thái tử gia được cưng chiều hết mực của Phó gia, tôi đã không chia tay với anh ấy.
Dù tôi không can thiệp vào chuyện làm ăn của gia đình, nhưng cũng biết việc trèo lên Phó gia có bao nhiêu lợi ích.
Nhưng hết lần này đến lần khác, anh ấy lại không nói cho tôi biết.
Hết lần này đến lần khác, anh ấy lừa dối tôi suốt bốn năm.
Nghĩ đến đây, tôi lại thấy tức giận.
Tôi leo xuống khỏi người Phó Tễ, cau mày hỏi anh ấy:
“Chẳng phải anh cũng lừa em bốn năm sao? Anh có tư cách gì mà trách em chia tay?”
Có lẽ anh ấy cũng nhận ra mình đuối lý, im lặng một lát rồi nói với tôi:
“Vậy chúng ta huề nhau, không so đo nữa, coi như chưa có chuyện gì xảy ra.”
Anh ấy đưa tay muốn ôm tôi, giọng nói cũng dịu dàng hơn:
“Khương Khương, chúng ta về nhà đi, anh đã nấu món canh hạt sen em thích nhất…”
Bốp!
Tôi hất tay anh ấy ra: “Anh nên hiểu rõ một điều, em không hề giận dỗi, em thật sự muốn chia tay với anh.”
“Anh lừa em là anh có lỗi với em, em không so đo với anh, không có nghĩa là em còn muốn ở bên anh.”
Tôi hít sâu một hơi, đối diện với vẻ mặt ngày càng khó coi của anh ấy, cuối cùng cũng nói ra:
“Phó Tễ, em không thích anh nữa.”
“Chúng ta chia tay trong êm đẹp, giữ thể diện cho nhau, được không?”
5
Bãi đỗ xe dưới tầng hầm tối tăm.
Phó Tễ lạnh mặt nhìn tôi, cau mày cảnh cáo đầy thiếu kiên nhẫn:
“Thẩm Khương Khương, lần này em làm quá rồi đấy.”
“Bây giờ em xin lỗi anh, anh coi như chưa nghe thấy gì, nếu không ngày mai em đừng hòng xuống giường.”
Tôi không chút do dự lắc đầu:
“Em thật sự muốn chia tay với anh, không phải em đang bướng bỉnh, cũng không phải là giận dỗi.”
“Phó Tễ, em không thích anh nữa, rất không thích, vô cùng không thích, cực kỳ không thích, nhìn thấy anh là em ghét, anh hiểu không?”
Tôi lặp lại mấy lần chữ “không thích”.
Sắc mặt Phó Tễ càng lúc càng đen, anh ấy vung tay kéo mạnh tôi vào lòng, cúi xuống bóp cằm tôi mà hôn.
“Phó Tễ…”
“Em còn nhớ lúc mới ở bên nhau, anh đã nói gì không?”
Giọng anh ấy trầm xuống.
Tôi bị hôn đến mơ màng, cố gắng dùng chút lý trí còn sót lại để suy nghĩ, cuối cùng cũng tìm lại được câu nói ấy từ sâu trong ký ức:
“Nhà anh tổ truyền chung tình, đã xác định một người, thì vĩnh viễn không thay đổi.”
“Thẩm Khương Khương, một khi đã ở bên anh, đó là chuyện cả đời, em thực sự nghĩ kỹ rồi chứ?”
Lúc đó tôi không chút do dự trả lời “Đương nhiên”.
… Chẳng phải đây đều là những lời ngon tiếng ngọt dỗ dành nhau giữa các cặp tình nhân sao?
Anh ấy muốn nghe, tôi tùy tiện bịa ra lời thề non hẹn biển cho anh ấy cũng được, nhưng thực tế thì có ích gì?
“Anh chưa bao giờ nói lời vô nghĩa.”
Phó Tễ dùng chóp mũi cọ nhẹ lên má tôi:
“Với anh, yêu đương và kết hôn không khác gì nhau, đều là khi đã xác định một người.”
“Thế giới của anh không có ly hôn, cũng sẽ không chia tay, lý do duy nhất để chia lìa chỉ có thể là một trong hai người qua đời.”
“Thẩm Khương Khương, em còn dám chọc anh thử xem?”